Tin nhắn của Bảo cuối cùng cũng tới, ngắn gọn, không hoa mỹ, đúng chất anh vẫn luôn vậy: "Cảm ơn em đã nói. Cuối tuần này em rảnh không, mình gặp uống cà phê, chỗ cũ." Không có lời hứa hẹn nào đi kèm, không nói rõ đây là một cuộc gặp bạn bè hay một điều gì khác, chỉ là một lời mời đơn giản, để ngỏ.
Kim đọc tin nhắn đó nhiều lần trong ba ngày chờ tới cuối tuần, không phải để phân tích từng chữ tìm ý nghĩa ẩn giấu như cô vẫn quen làm trước đây, chỉ đơn giản đọc lại vì thích cảm giác nó mang lại, một cảm giác nhẹ nhàng của một cánh cửa còn để hé, không đóng hẳn, cũng không mở toang.
Chiều thứ Bảy, Kim tới quán cà phê gần chợ Bến Thành đúng giờ hẹn, đúng cái bàn ngoài trời nơi mọi chuyện giữa hai người bắt đầu nhiều tháng trước. Nắng chiều đã dịu, đổ những vệt vàng cam lên mái hiên quán, khác hẳn cái nắng gắt giữa trưa của buổi hẹn đầu tiên.
Bảo đã ngồi sẵn ở đó, đứng dậy khi thấy cô tới, không ôm, không bắt tay, chỉ mỉm cười, một nụ cười có phần dè dặt nhưng chân thành.
"Chào Kim." Anh nói, dùng đúng tên thật của cô, không còn "Sương" như mọi lần trước, một sự thay đổi nhỏ nhưng mang trọng lượng lớn với cả hai người.
"Chào anh." Kim ngồi xuống, cảm nhận một sự nhẹ nhõm lạ, không có gì gượng gạo như cô từng lo sợ suốt mấy ngày chờ đợi.
Họ gọi cà phê, nói chuyện chậm rãi, bắt đầu từ những chuyện nhẹ nhàng, công việc, tiệm đồ cổ, brief mới ở Vọng Studio, dần dần chuyển sang những điều sâu hơn nhưng không ai vội vàng ép cuộc trò chuyện đi quá nhanh. Bảo hỏi về việc đổi tên, không tò mò kiểu dò xét, chỉ hỏi vì thật sự muốn biết.
"Sao lại chọn đúng tên thật?" Anh hỏi, tay xoay nhẹ ly cà phê trước mặt, một cử chỉ thay cho chiếc kẹp gắp linh kiện anh vẫn hay xoay ở tiệm.
"Vì em hết cái để trốn vào rồi." Kim đáp, thành thật, không né tránh câu hỏi như những lần trước. "Với lại, em nghĩ nếu cứ tiếp tục tìm một cái tên mới mỗi lần sợ hãi, em sẽ không bao giờ học được cách ở lại với bất cứ ai, kể cả với chính mình."
Bảo gật đầu, không nói thêm gì ngay, chỉ nhìn cô một lúc, ánh mắt có gì đó ấm áp hơn lần cuối họ gặp nhau ở tiệm.
"Anh không hứa hẹn gì trước đâu." Anh nói, thẳng thắn như mọi khi. "Anh cũng cần thời gian để tin lại một chút. Nhưng anh nghĩ mình có thể bắt đầu từ đây, chậm thôi, xem sao."
"Em cũng vậy." Kim nói, và lần này cô thấy nhẹ nhõm khi nói ra điều đó, không có áp lực phải chắc chắn về bất cứ điều gì, không có kế hoạch dự phòng nào cần chuẩn bị sẵn nếu mọi thứ không như ý.
Họ ngồi thêm một lúc, nói về những chuyện vặt vãnh khác, cười với nhau vài lần, không phải nụ cười gượng ép, chỉ là những khoảnh khắc bình thường giữa hai người đang tập làm quen lại với nhau theo một cách khác, chậm hơn, cẩn trọng hơn, nhưng chân thật hơn.
Khi ly cà phê gần cạn, Kim gọi thêm một ly khác, người phục vụ tới hỏi tên để ghi vào hoá đơn cho loại nước mới ra mắt cần đăng ký thành viên.
"Chị cho em xin tên ạ." Cô nhân viên trẻ hỏi, cây bút chờ sẵn trên tờ phiếu.
"Nguyễn Thiên Kim." Kim đáp, giọng bình thường, không do dự, không kèm theo bất kỳ khoảnh khắc lưỡng lự nào như thể đang cân nhắc có nên dùng tên nào, chỉ đơn giản như cách cô vẫn trả lời mọi câu hỏi thường ngày khác trong đời.
Cô nhân viên ghi tên, gật đầu, quay đi pha chế. Bảo nhìn Kim, không nói gì, chỉ mỉm cười, một nụ cười nhỏ nhưng đủ để cô hiểu anh cũng nhận ra điều vừa xảy ra, dù nó chẳng có gì to tát để cần được nhắc tới thành lời.
Ly cà phê mới được mang ra, đặt xuống bàn, hơi nước bốc lên nhẹ trong ánh nắng chiều đang tắt dần trên phố Bến Thành. Kim cầm ly lên, nhấp một ngụm, vị nóng lan xuống cổ họng, một cảm giác rất bình thường, rất đời thường, không có gì đáng để ghi vào sổ tay hay kể lại thành một câu chuyện có đầu có cuối.
Bảo kể tiếp một chuyện về cái đồng hồ bỏ túi anh đang phục chế dở, giọng anh đều đều quen thuộc, Kim ngồi nghe, thỉnh thoảng hỏi lại một câu, ánh đèn đường trên phố bắt đầu bật sáng lác đác khi trời sập tối, dòng người qua lại trước chợ Bến Thành vẫn tấp nập như mọi buổi chiều cuối tuần khác của thành phố này, không ai trong số họ biết, và cũng không cần biết, về ba cái tên một người phụ nữ từng mang, hay về cái tên duy nhất cô vừa chọn giữ lại cho quãng đời còn phía trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨