🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối thứ Tư, một buổi tối không có gì đặc biệt, Kim đi làm về như mọi ngày, ghé chợ nhỏ gần nhà mua ít rau, nấu một bữa cơm đơn giản, ăn xong rửa chén, lau bàn, mọi việc đều diễn ra theo đúng nhịp bình thường của một ngày trong tuần, không có dấu hiệu gì báo trước đây sẽ là buổi tối cô nhớ lâu nhất trong đời. Cô Vân sáng nay còn khen bài thuyết trình mới của cô, một dấu hiệu nhỏ cho thấy công việc đã dần trở lại nhịp cũ sau nhiều tuần chững lại.

Cô ngồi xuống sofa, mở điện thoại xem tin tức lướt qua vài phút, rồi, không hẳn có một khoảnh khắc quyết định rõ ràng nào, tay cô tự nhiên mở app Danh., đi thẳng tới mục cài đặt, tới "Lịch sử tên". Màn hình hiện ra đúng như mọi lần:

`` TÊN HIỂN THỊ HIỆN TẠI — Sương Đã đổi tên: 2/3 lần ``

Kim nhìn dòng chữ đó một lúc, không có cảm giác hoảng loạn hay nặng nề như đêm ở sofa tháng trước. Chỉ có một sự bình tĩnh lạ thường, thứ bình tĩnh chỉ tới sau khi người ta đã đi qua đủ xa một đoạn đường để nhìn lại toàn cảnh, thay vì đứng giữa nó mà hoảng sợ.

Cô chạm vào nút "Đổi tên hiển thị". Khung nhập liệu trống hiện ra, con trỏ nhấp nháy chờ sẵn, giống hệt lần trước, giống hệt hai lần trước đó nữa, một hành động cô đã làm ba lần trong đời theo ba cách rất khác nhau: lần đầu trong nước mắt và quyết tâm rời bỏ, lần hai trong nỗi sợ hãi muốn biến mất hoàn toàn giữa đêm.

Lần này, Kim gõ, chậm rãi, từng chữ cái một, không phải một cái tên mới, không phải một lớp mặt nạ khác để khoác lên: "Nguyễn Thiên Kim". Tên thật, đầy đủ, tên trên giấy khai sinh, tên mẹ đặt cho cô hai mươi chín năm trước tại Nha Trang, tên cô vẫn dùng trong mọi giấy tờ chính thức nhưng chưa từng để nó xuất hiện trên bất kỳ hồ sơ hẹn hò nào suốt sáu năm qua.

Hệ thống hiện lên khung cảnh báo quen thuộc, chữ trắng trên nền tối:

`` ĐÂY LÀ LƯỢT ĐỔI TÊN CUỐI CÙNG. Sau khi xác nhận, bạn sẽ không thể đổi tên hiển thị thêm lần nào nữa. Nhập lại tên mới để xác nhận: ____ ``

Kim đọc từng chữ, chậm, không bỏ sót từ nào, đúng như đêm tháng trước, nhưng lần này cô đọc nó không phải như một lời cảnh báo đáng sợ, mà như một sự thật cô đã chấp nhận từ trước khi mở app tối nay. Việc hết lượt đổi tên, thứ từng khiến cô đông cứng người trong bóng tối một đêm không lâu trước đây, giờ mang một ý nghĩa khác hẳn.

Suốt sáu năm, cô đã coi ba lượt đổi tên như ba cánh cửa thoát hiểm, và nỗi sợ lớn nhất của cô luôn là ngày cửa thoát hiểm cuối cùng đóng lại. Nhưng tối nay, ngồi đây, cô nhận ra mình đã hiểu sai vấn đề suốt từng ấy năm. Cánh cửa thoát hiểm không phải thứ giữ cô an toàn. Nó là thứ khiến cô không bao giờ phải học cách đứng vững trong chính căn phòng của đời mình, vì luôn có một lối ra dự phòng phía sau. Hết cửa thoát không phải là bị nhốt lại. Đó là lần đầu tiên cô thật sự bước hẳn vào căn phòng đó, đóng cửa sau lưng, và quyết định ở lại.

Cô gõ lại "Nguyễn Thiên Kim" vào ô xác nhận thứ hai, không do dự, ngón tay vững vàng hơn bất kỳ lần gõ phím nào trong đêm tháng trước. Cô nhìn lại một lần cuối, kiểm tra không có lỗi chính tả nào, rồi chạm vào nút xác nhận.

Màn hình hiện lên dòng chữ mới:

`` TÊN HIỂN THỊ HIỆN TẠI — Nguyễn Thiên Kim Đã đổi tên: 3/3 lần ``

Kim đặt điện thoại xuống bàn, không vội làm gì tiếp theo. Không có brief nào cần hoàn thành ngay sau đó, không có kế hoạch B nào cô đã chuẩn bị sẵn trong đầu, không có tin nhắn nào cô định gửi ngay lập tức. Lần đầu tiên trong nhiều năm, cô ngồi giữa một khoảnh khắc không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, và điều đó, thay vì khiến cô hoảng sợ như cô vẫn tưởng, lại mang tới một cảm giác nhẹ nhõm cô chưa từng biết tới trước đây.

Cô nhìn quanh căn hộ, ánh đèn vàng ấm áp phủ khắp phòng khách nhỏ, chậu cây trên bậu cửa sổ cô mới tưới hôm chủ nhật, mấy khung ảnh trên kệ cô vừa lau bụi tuần trước, tất cả vẫn y nguyên như mọi buổi tối khác. Nhưng có một điều gì đó trong cô đã khác, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là một sự dịch chuyển rất nhỏ, rất lặng lẽ, giống như một cánh cửa vừa được mở ra ở đúng nơi trước đây chỉ có một bức tường.

Cô ngồi đó rất lâu, giữa căn phòng yên tĩnh, không làm gì, không cần làm gì, chỉ đơn giản là tồn tại, nguyên vẹn, dưới đúng một cái tên, lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →