Chủ nhật, Kim ra khỏi nhà từ sớm, đi bộ tới quán cà phê gần chợ Bến Thành, đúng quán cô từng hẹn Bảo lần đầu, lần này chỉ một mình. Con đường quen thuộc dẫn tới quán vẫn vậy, những gánh hàng rong bán trái cây bên lề, mấy tiệm vàng đầu phố đã mở cửa từ sớm, chỉ có cô là người khác đi so với lần ghé quán trước đây. Cô chọn đúng cái bàn ngoài trời hôm đó, gọi một ly cà phê sữa đá, mở laptop ra, tìm lại ghi chú đề chữ "Đăng." còn để dở từ mấy hôm trước.
Nắng cuối tuần chiếu xuống bàn, tiếng người qua lại chợ Bến Thành rộn ràng phía xa, tiếng rao hàng, tiếng còi xe, một khung cảnh quen thuộc nhưng lần này Kim ngồi giữa nó một mình, không có ai đối diện, chỉ có màn hình laptop và những dòng chữ đang chờ được viết ra. Người phục vụ mang cà phê ra, hỏi cô có cần gì thêm không, cô lắc đầu, cảm ơn, rồi quay lại với màn hình trước mặt.
Cô gõ tiếp, ngắn hơn hẳn lá thư cho Hiếu, vì tổn thương với Đăng nhẹ hơn, ngắn hơn, và phần lớn những gì cần nói cô đã tự nói với bản thân từ lâu, chỉ chưa từng viết thành câu chữ rõ ràng. Cô viết về đêm sinh nhật năm đó, về dòng tin nhắn "em cũng buồn mà" chưa từng gửi, về việc cô đã chọn diễn vai một người không cần gì, không đòi hỏi gì, tới mức chính người yêu tin điều đó là thật.
"Anh từng nói anh tưởng em không để bụng chuyện gì, vì em có bao giờ nói gì đâu." Cô gõ, nhớ lại rõ ràng nguyên văn câu nói năm nào, dù đã sáu năm trôi qua. "Câu đó đúng, và nó không phải lỗi của anh. Em đã dạy anh cách đọc em sai, bằng chính cách em chọn không cho anh cơ hội đọc đúng."
Lá thư ngắn, chỉ vài đoạn, kết thúc bằng một câu đơn giản: "Em không giận anh nữa, có lẽ đã không giận từ lâu rồi, chỉ là chưa từng nói ra thành lời." Cô đọc lại, lưu vào cùng thư mục "Những điều đã nói" bên cạnh lá thư cho Hiếu, đóng lại, cảm thấy nhẹ nhõm hơn cô tưởng cho một chuyện cô từng nghĩ sẽ mất nhiều thời gian hơn để viết ra. Cô nhớ tới cuộc gọi video ngắn ngủi ở Đà Lạt tháng trước, cách Đăng vẫn vô tư như chưa từng có chuyện gì xảy ra giữa hai người, và lần đầu tiên cô nhận ra sự vô tư đó không phải vì anh vô tâm, mà vì với anh, mọi chuyện thật sự đã qua từ lâu, chỉ mình cô còn giữ nó lại như một hòn đá trong túi.
Cô nhấp một ngụm cà phê, nhìn ra phía chợ, để đầu óc trống rỗng một lúc, không nghĩ gì cụ thể, chỉ ngồi tận hưởng cảm giác của một buổi sáng cuối tuần bình thường. Nhưng rồi, gần như không định trước, tay cô lại mở một ghi chú mới, gõ một dòng tiêu đề khác hẳn hai lần trước: "Gửi chính em."
Cô ngồi im một lúc, nhìn dòng chữ đó, cảm thấy nó khó hơn hẳn hai lá thư trước, dù ngắn hơn nhiều. Cô bắt đầu gõ, chậm, từng câu một:
"Ba cái tên, ba năm khác nhau, ba người em từng nghĩ mình cần trở thành để sống sót qua từng cuộc chia tay. Kim, cô gái luôn đồng ý. Vy, cô gái không cần ai. Sương, cô gái không để lộ gì. Em từng nghĩ mỗi lần đổi tên là một lần được sinh ra lại, sạch sẽ, không mang theo vết tích cũ. Nhưng giờ em nghĩ, có lẽ suốt sáu năm qua, chỉ có đúng một người, mặc ba cái áo khác nhau, và mỗi lần thay áo, người đó vẫn mang y nguyên nỗi sợ chưa từng được gọi tên: sợ nếu ai nhìn thấy hết, người đó sẽ không đủ để giữ lại."
Cô ngừng gõ, đọc lại đoạn vừa viết, không thêm gì nữa, không cần thêm gì nữa. Đây không phải một đoạn văn hoàn chỉnh theo nghĩa văn chương, chỉ là một sự thật cô cần thấy nó hiện ra thành chữ, thứ duy nhất khiến nó thật hơn khi chỉ nằm trong đầu. Cô lưu ghi chú đó vào thư mục "Những điều đã nói", nhưng không đặt tên nó chung với hai lá thư kia, để riêng ra một chỗ, như thể nó thuộc về một hạng mục khác, quan trọng hơn, cần được cất giữ cẩn thận hơn.
Cô gấp laptop lại, nhìn ra phía cái bàn cô và Bảo từng ngồi hôm gặp nhau lần đầu, giờ có một cặp khách du lịch đang ngồi, chụp ảnh cười đùa, không hề biết chiếc bàn đó từng là nơi bắt đầu và cũng gần như là nơi kết thúc một điều gì đó với người phụ nữ đang ngồi cách đó vài bàn. Kim nhìn cảnh đó một lúc, không buồn, chỉ tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng cô chưa từng cảm nhận được ở chính chiếc bàn này trước đây.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →