🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Kim chuyển từ bàn bếp sang bàn làm việc kê sát cửa sổ, nơi ánh đèn bàn nhỏ soi rõ hơn màn hình laptop, một sự thay đổi vị trí nhỏ nhưng cô cảm thấy cần thiết cho việc mình sắp làm tiếp, như thể đây phải là một không gian riêng biệt, tách khỏi mọi việc khác trong căn hộ. Bên ngoài, tiếng mưa bắt đầu rơi lộp độp trên mái tôn nhà hàng xóm, cơn mưa chiều muộn báo hiệu mùa mưa Sài Gòn đã tới gần, âm thanh đều đặn đó tình cờ trở thành nền cho công việc cô sắp làm.

Dòng chữ mở đầu cô viết tối qua vẫn còn nguyên trên màn hình: "Gửi Hiếu, người em từng nghĩ đã lấy đi một phần của em, nhưng giờ em nghĩ có lẽ em đã tự cho đi phần đó trước khi anh kịp lấy." Cô đọc lại một lần, rồi bắt đầu gõ tiếp, chậm rãi, không vội, để từng câu có thời gian tìm đúng hình dạng của nó trước khi hiện ra trên màn hình.

Cô viết về hai năm bên nhau, không liệt kê từng sự việc cụ thể như một bản cáo trạng, chỉ viết về cảm giác, về việc cô đã quen dần với việc thu nhỏ mình lại tới mức không còn nhớ hình dạng ban đầu của bản thân trước khi quen anh. Cô nhắc tới cả những buổi tối đầu tiên bên nhau, khi mọi thứ còn vui vẻ và nhẹ nhàng, trước khi cái khuôn kia bắt đầu siết dần mà không ai trong hai người nhận ra ngay. Cô viết cả phần cô từng giận anh, phần cô từng nghĩ anh phải chịu trách nhiệm hoàn toàn, và cả phần mới nhận ra gần đây, rằng cô cũng đã góp phần xây nên chính cái khuôn đó, có lẽ từ trước cả khi hai người gặp nhau.

Cô không viết để tha thứ hoàn toàn, cũng không viết để tiếp tục oán trách. Lá thư nằm ở đâu đó giữa hai thái cực ấy, thành thật với cả hai phần, không cố gắng làm cho câu chuyện gọn gàng hơn thực tế của nó. Có đoạn cô viết rồi xoá, viết lại theo cách khác, tìm đúng từ để diễn tả một cảm giác phức tạp không có tên gọi sẵn trong ngôn ngữ hằng ngày, một việc cô vẫn làm mỗi ngày với thương hiệu của người khác, giờ lần đầu tiên làm cho chính mình.

Gần cuối thư, cô viết một đoạn về việc đổi tên, giải thích ngắn gọn cho một người không bao giờ đọc được lá thư này hiểu rằng, sau khi rời khỏi anh, cô đã chọn một cách để không bao giờ phải nhớ lại phiên bản đó của mình nữa, và cách đó, dù giúp cô sống tiếp được, cũng đồng thời khiến cô không bao giờ thật sự xử lý xong chuyện đã xảy ra, chỉ đơn giản là chôn nó dưới một cái tên khác. Cô viết rằng suốt nhiều năm cô đã coi việc đổi tên là một cách chữa lành, cho tới gần đây mới nhận ra nó gần với việc trốn tránh hơn, một sự khác biệt cô ước gì mình nhận ra sớm hơn nhiều năm về trước.

Kim gõ dòng cuối cùng: "Em không viết thư này để gửi cho anh, và cũng không viết để anh tha thứ hay để em tha thứ cho anh. Em viết để lần đầu tiên, chính em đọc lại toàn bộ câu chuyện đó mà không phải qua bất kỳ cái tên nào khác ngoài tên thật của mình."

Cô đọc lại toàn bộ lá thư một lượt, không sửa thêm câu chữ nào, chỉ đọc, để cảm nhận toàn bộ trọng lượng của nó cùng một lúc. Không có nước mắt, không có cơn xúc động dữ dội nào ập tới như cô từng tưởng tượng nếu có ngày làm việc này. Chỉ có một cảm giác lắng xuống, chậm rãi, giống như một chương sách vừa khép lại đúng cách của nó, không phải bị xé bỏ, không phải bị đốt đi trong một cơn giận dữ, chỉ là khép lại, đúng nghĩa. Cô nhớ tới câu Bảo từng nói hồi mới quen, về việc phục nguyên bản đôi khi có nghĩa là giữ lại cả những vết trầy xước, không xoá sạch để làm mới hoàn toàn, và lần đầu tiên cô hiểu câu đó không chỉ đúng với đồ vật cũ.

Cô tạo một thư mục mới trong ứng dụng ghi chú, đặt tên "Những điều đã nói" một cách đơn giản không màu mè, lưu lá thư vào đó, rồi đóng laptop lại. Cô ngồi thêm một lúc trong ánh đèn bàn, không mở gì thêm, chỉ để tay nghỉ trên mặt bàn gỗ mát lạnh, cảm nhận sự yên tĩnh trong phòng, một sự yên tĩnh không còn mang theo cảm giác nặng nề như những đêm mất ngủ trước đây.

Cô mở lại laptop một lần nữa, tạo một ghi chú mới, gõ đúng một chữ ở đầu trang: "Đăng." Con trỏ nhấp nháy chờ sẵn phía sau, nhưng lần này, cô đóng laptop lại ngay, chưa viết thêm gì, tự nhủ để dành phần này cho một ngày khác, khi cô đã sẵn sàng đối diện tiếp với phần còn lại của câu chuyện.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →