Thứ Ba tối, sau bữa cơm một mình, Kim ngồi vào bàn làm việc, mở ứng dụng chat cũ nơi vẫn còn lưu toàn bộ đoạn tin nhắn với Hiếu từ nhiều năm trước, thứ cô chưa từng xoá dù đã đổi số điện thoại liên lạc chính từ lâu. Đây không phải một sự kích hoạt bất ngờ như những lần hồi tưởng trước, cô chủ động mở nó ra, có chủ đích, sau nhiều ngày cân nhắc kể từ buổi nói chuyện với Diệp. Đèn bàn duy nhất trong phòng bật sáng, phần còn lại của căn hộ chìm trong bóng tối dịu, tạo cảm giác như cô đang bước vào một căn phòng riêng chỉ để làm đúng một việc, không bị phân tâm bởi bất cứ điều gì khác.
Cô kéo lên đầu đoạn chat, gần năm năm về trước, những dòng tin nhắn đầu tiên khi hai người mới quen, ngọt ngào và đầy hào hứng như mọi cuộc tình mới bắt đầu. Có những đoạn hai người trêu đùa nhau cả tối không dứt, những tấm ảnh cô chụp món ăn gửi cho anh xem, những lời hẹn hò đầu tiên còn lóng ngóng. Cô đọc chậm rãi, không vội lướt qua như mọi lần trước, để mỗi dòng chữ có thời gian ngấm vào đầu theo đúng nghĩa của nó.
Càng đọc xuống, một điều bắt đầu hiện ra rõ hơn những gì cô nhớ trong đầu suốt nhiều năm qua. Không phải mọi quyết định trong mối quan hệ đó đều do Hiếu áp đặt một chiều như cô vẫn kể lại cho bản thân và cho người khác nghe. Có những đoạn, chính cô là người chủ động từ bỏ ý kiến của mình trước khi Hiếu kịp phản đối, tự động điều chỉnh câu trả lời sao cho vừa ý anh trước cả khi anh yêu cầu, như một phản xạ có sẵn từ rất sớm chứ không phải kết quả của áp lực dồn ép dần dần.
Một đoạn tin nhắn năm 2018 khiến cô dừng lại lâu: Hiếu hỏi cô có muốn học tiếp lên cao học không, và câu trả lời của chính cô, viết cách đây bảy năm, đọc lại giờ nghe lạ lẫm: "Thôi khỏi anh, học gì nữa, em học xong đại học là đủ rồi, giờ đi làm kiếm tiền thực tế hơn." Không có dấu vết nào của sự miễn cưỡng trong câu chữ đó, nó đọc như một quyết định thật sự của cô, dù nhiều năm sau cô vẫn kể lại chuyện này như một trong những điều Hiếu ngăn cản cô làm.
Kim ngồi lặng một lúc lâu, tay đặt lên bàn phím nhưng chưa gõ gì, cố nhớ lại cảm giác thật sự của mình lúc viết câu đó năm xưa. Cô không nhớ chính xác, chỉ nhớ mơ hồ một nỗi sợ, sợ nếu cô nói muốn học tiếp, Hiếu sẽ không vui, sẽ có một cuộc tranh cãi nhỏ, và cô đã chọn tránh trước cuộc tranh cãi đó bằng cách tự nguyện từ bỏ trước khi nó xảy ra.
Đây không phải một phát hiện khiến cô thấy nhẹ nhõm hay khiến cô đổi hoàn toàn cách nhìn về Hiếu. Anh vẫn thật sự có phần trách nhiệm trong hai năm cô lớn dần vào một khuôn mà không nhận ra. Nhưng lần đầu tiên, Kim nhìn thấy rõ ràng phần của chính mình trong bức tranh đó, phần cô đã tự động thu nhỏ mình lại trước cả khi bị ép, một thói quen có lẽ đã hình thành từ trước cả khi cô gặp Hiếu, chỉ là mối quan hệ đó cho nó một chỗ để lớn lên mạnh mẽ hơn. Cô nhớ lại cả những năm cấp ba, hồi còn ở với bố mẹ trước khi họ ly hôn, cũng từng có những lần cô lặng lẽ nhường phần mình thích cho người khác chỉ để tránh một cuộc tranh cãi không đáng có, một mẫu hình có lẽ đã bắt rễ từ rất sớm, sớm hơn bất kỳ mối tình nào cô từng có.
Cô đóng đoạn chat lại, mở một ứng dụng ghi chú trống, ngồi nhìn màn hình trắng một lúc lâu, ngón tay lơ lửng trên bàn phím. Không có brief nào giao việc này cho cô, không có deadline, không có khách hàng chờ duyệt. Chỉ có một trang trắng, và một điều cô cần viết ra cho chính mình, lần đầu tiên không phải cho ai khác.
Cô gõ dòng đầu tiên, chậm rãi, từng chữ một: "Gửi Hiếu, người em từng nghĩ đã lấy đi một phần của em, nhưng giờ em nghĩ có lẽ em đã tự cho đi phần đó trước khi anh kịp lấy."
Con trỏ nhấp nháy ở cuối dòng, chờ những chữ tiếp theo, và Kim ngồi đó, tay vẫn đặt trên bàn phím, chưa vội gõ tiếp, để dòng chữ vừa viết ra tự đứng đó một mình trong im lặng của căn phòng, đủ lâu để cô chắc chắn đó là điều mình thật sự muốn nói. Ngoài cửa sổ, một chiếc xe máy chạy ngang, tiếng động cơ xa dần rồi tắt hẳn, để lại căn phòng trở về đúng sự tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn tiếng gõ phím lác đác của cô, chậm rãi, không vội vàng như mọi lần cô từng viết bất cứ thứ gì trong đời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →