Chủ nhật, Kim dậy sớm hơn mọi khi, sáu giờ rưỡi sáng, ánh nắng đầu ngày còn nhạt hắt qua khung cửa sổ căn hộ. Cô nằm im một lúc, không vội bật dậy, chỉ nghe tiếng chim sẻ ríu rít đâu đó ngoài ban công nhà hàng xóm, một âm thanh cô hiếm khi để ý tới vào những buổi sáng vội vã đi làm.
Cô dậy, đi vào bếp, mở tủ lạnh xem còn gì để nấu bữa sáng, tìm được vài quả trứng, ít rau, một khúc bánh mì cứng còn sót lại từ mấy hôm trước. Cô làm món trứng chiên đơn giản, nướng lại bánh mì giòn trên chảo, pha một ly cà phê phin nhỏ giọt chậm rãi theo cách cô ít khi có đủ kiên nhẫn làm vào ngày thường.
Ngồi ăn một mình ở bàn bếp, ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ đổ trên mặt bàn, Kim cảm nhận một sự yên tĩnh khác hẳn sự yên tĩnh nặng nề của những tuần trước. Đây không phải sự yên tĩnh của một người đang trốn tránh điều gì, mà giống một khoảng nghỉ thật sự, một buổi sáng không có gì phải vội, không có tin nhắn nào cần trả lời gấp, không có brief nào cần hoàn thành trước trưa. Cô nhai chậm rãi từng miếng bánh mì, nhấp một ngụm cà phê, để ý cả những chi tiết nhỏ mình thường bỏ qua khi vội vàng ăn sáng trước giờ làm, tiếng lách cách của cái muỗng chạm vào thành tách, mùi cà phê lẫn mùi trứng chiên còn vương trên chảo.
Ăn xong, cô bắt tay dọn dẹp căn hộ, lau bàn, xếp lại sách trên kệ, giặt mớ quần áo dồn lại từ tuần trước, phơi lên ban công nhỏ, mùi nước xả vải lan nhẹ trong không khí buổi sáng. Từng cái áo cô treo lên đều được vuốt phẳng cẩn thận trước khi kẹp móc, một việc nhỏ cô thường bỏ qua vào những ngày vội vã nhưng hôm nay lại làm rất tỉ mỉ, như thể sự tỉ mỉ đó cũng là một cách chăm sóc chính mình. Cô làm từng việc một cách chậm rãi, không vội vàng, để mỗi việc mang lại đúng cảm giác hoàn thành của riêng nó.
Điện thoại rung lên giữa chừng, một cuộc gọi từ số lạ, Kim định để chuông reo hết rồi bắt máy, nhìn kỹ lại mới nhận ra đó là số bà Tư, người hàng xóm bán trà đá cạnh tiệm Bảo, số điện thoại cô từng xin để nhờ mua giúp một món quà nhỏ cho mẹ dịp trước, không liên quan gì tới chuyện của cô và Bảo.
"Alo, cô Kim hả, tui đây, bà Tư nè." Giọng bà vang lên rổn rảng qua điện thoại, đúng chất một người quen kể chuyện vòng vo trước khi vào chủ đề chính. "Cô nhờ tui mua giùm cái hộp mứt gừng đó, tui mua rồi nè, mà tiệm hết loại cô muốn, tui lấy loại khác, chắc cũng ngon không kém đâu."
"Dạ, cảm ơn bà, loại nào cũng được ạ." Kim cười, ngồi xuống ghế, nghe bà kể tiếp một tràng chuyện phố xá, chuyện tiệm bên cạnh mới đổi chủ, chuyện thằng cháu bà thi đại học, những chuyện vặt vãnh không đầu không cuối nhưng nghe vui tai.
"Mà cô dạo này khoẻ không, lâu không thấy ghé phố." Bà Tư hỏi, giọng vẫn tự nhiên, không có ý dò hỏi gì về chuyện Kim và Bảo, có lẽ bà cũng không biết hoặc không tiện nhắc.
"Dạ con khoẻ, dạo này con bận công việc chút." Kim đáp, không giải thích thêm, và bà Tư cũng không hỏi sâu, chuyển sang kể tiếp chuyện khác, khiến cuộc gọi kéo dài thêm gần mười lăm phút chỉ toàn những câu chuyện phiếm vô hại, không có gì nặng nề.
Cúp máy, Kim thấy mình cười thật, một nụ cười không gượng ép như những lần gần đây, cảm giác dễ chịu còn vương lại sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó. Cô đứng dậy, tiếp tục dọn nốt góc phòng cuối cùng, xếp lại chồng sách trên bàn làm việc theo thứ tự cô thích, phủi bụi trên mấy khung ảnh nhỏ đặt trên kệ, một tấm chụp cô và Diệp hồi năm nhất đại học, một tấm chụp cô và mẹ ở Đà Lạt mùa hoa dã quỳ năm ngoái, những khoảnh khắc cô ít khi dừng lại đủ lâu để nhìn ngắm giữa những ngày bận rộn thường nhật.
Xong xuôi, cô đứng giữa phòng khách, nhìn quanh căn hộ đã gọn gàng hẳn so với buổi sáng, ánh nắng giờ đã lên cao hơn, chiếu đều khắp phòng, không còn những góc tối như mấy tuần trước. Đồ đạc trở về đúng chỗ của nó, sàn nhà sạch bóng, mấy chậu cây nhỏ trên bậu cửa sổ được tưới nước đầy đủ lần đầu tiên sau nhiều ngày bị bỏ quên. Cô hít một hơi dài, cảm giác nhẹ nhõm lan khắp người, không phải vì vừa hoàn thành việc dọn dẹp, mà vì một điều gì đó khác, khó gọi tên hơn.
"Được rồi." Cô nói khẽ, một mình giữa căn phòng, không phải nói với ai cả. "Giờ tới lượt mình."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →