🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Về lại Sài Gòn chiều Chủ nhật, Kim nhắn Diệp ngay khi vừa xuống xe, không phải để hẹn ăn uống gì, chỉ đơn giản muốn gặp, muốn kể lại chuyện mẹ vừa nói. Diệp trả lời ngay, bảo qua thẳng nhà cô ở Gò Vấp, chồng đang trực đêm nay, cô đang rảnh. Kim đi taxi công nghệ tới, lần đầu tiên ghé nhà mới của vợ chồng Diệp kể từ sau đám cưới, mang theo một túi bánh mua vội ở tiệm gần đó, dù Diệp bảo không cần mang gì cả.

Căn hộ nhỏ của vợ chồng Diệp còn thơm mùi sơn mới, đồ đạc phần lớn vẫn còn nguyên bao bì cưới hồi tháng trước, một chiếc gối ôm hình gấu bông đặt trên sofa mà Diệp bảo là quà cưới của một đồng nghiệp tặng, "xấu nhưng ôm cũng được, bỏ không nỡ". Hai người ngồi bệt trên sàn, dựa lưng vào chân sofa, một tô trái cây cắt sẵn đặt giữa.

Kim kể lại toàn bộ chuyện mẹ ở quán cà phê Đà Lạt, giọng chậm rãi, thỉnh thoảng dừng lại để lấy hơi khi kể tới đoạn mẹ nói về những đêm cô đơn tới run tay không cầm nổi kim khâu. Diệp lắng nghe im lặng suốt cả câu chuyện, không chen ngang như thói quen thường ngày, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, tay vẫn giữ nguyên miếng dưa hấu chưa ăn, như thể sợ một tiếng động nhỏ cũng đủ làm đứt mạch câu chuyện Kim đang kể.

"Tao chưa bao giờ nghĩ dì có thể yếu đuối vậy." Diệp nói khi Kim kể xong, giọng trầm hơn thường lệ. "Dì luôn là người mạnh nhất trong đầu tao, từ hồi tụi mình còn học đại học."

"Tao cũng vậy." Kim gật đầu, mắt nhìn xuống tô trái cây, chưa động tới miếng nào. "Cả đời con nhìn mẹ mình là một hình mẫu vượt qua tất cả, tới giờ mới biết đằng sau đó là mười sáu năm cô đơn không ai hay."

Diệp im lặng một lúc, đưa tay cầm miếng dưa hấu, không ăn ngay, chỉ xoay xoay trong tay như đang suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt nhìn ra khoảng ban công nhỏ nơi vài chậu cây mới trồng còn chưa kịp bén rễ hẳn.

"Kim này." Cuối cùng cô lên tiếng, giọng nghiêm hơn hẳn mọi câu đùa cợt thường ngày. "Tao nói cái này không phải để làm mày buồn thêm đâu, nhưng tao nghĩ đã tới lúc phải nói thẳng ra rồi."

Kim ngẩng lên nhìn bạn, cảm nhận có gì đó khác trong không khí, một sự nghiêm túc hiếm khi xuất hiện giữa hai người dù họ đã thân nhau từ năm nhất đại học.

"Mày không phải đổi tên, mày đang tự sa thải chính mình mỗi hai năm, y như công ty cắt hợp đồng nhân viên trước khi hết thử việc để khỏi phải trả bảo hiểm." Diệp nói, từng chữ rõ ràng, không né tránh. "Tao theo dõi mày từ hồi Hiếu, qua Đăng, giờ tới Bảo, lần nào cũng vậy, cứ tới đúng lúc mọi thứ bắt đầu thật sự sâu, mày lại tìm cách rút lui trước, như thể mày sợ bị sa thải nên tự sa thải mình trước cho đỡ đau."

Kim ngồi im, không phản bác, mỗi chữ Diệp nói ra như một mảnh ghép rơi đúng vào chỗ của nó trong một bức tranh cô đã nhìn thấy lờ mờ suốt nhiều tuần nay nhưng chưa ai gọi tên nó rõ ràng tới vậy.

"Tao không nói mày sai hoàn toàn." Diệp nói thêm, giọng dịu lại một chút. "Hiếu thật sự có vấn đề, chuyện đó không phải lỗi của mày. Nhưng cái cách mày xử lý sau đó, cứ đổi tên rồi coi như trang mới hoàn toàn sạch sẽ, không mang theo bài học gì từ trang cũ, đó là phần của mày, không phải của Hiếu, không phải của Đăng, cũng không phải của Bảo."

Kim không nói được gì, cổ họng nghẹn cứng, không phải vì tức giận, mà vì sự thật trần trụi trong những lời Diệp vừa nói không có chỗ nào để cô lách qua, không có lý lẽ nào để phản bác. Cô nhìn xuống hai bàn tay mình đặt trên đầu gối, nhớ lại từng lần bấm nút xác nhận đổi tên, từng lần cảm thấy nhẹ nhõm ngay sau đó, thứ cảm giác nhẹ nhõm giờ hiện nguyên hình đúng như Diệp vừa gọi tên.

Diệp không nói thêm gì nữa, đặt tô trái cây sang một bên, quay sang ôm chặt lấy Kim, một cái ôm im lặng không cần lời giải thích thêm. Kim gục đầu vào vai bạn, không khóc thành tiếng, chỉ để nước mắt tự chảy, cả căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng còi xe xa xa vọng vào từ ngoài đường.

Họ ngồi như vậy khá lâu, không ai nói thêm gì, chiếc gối gấu bông xấu xí trên sofa vẫn nằm im ở đó, chứng kiến im lặng buổi tối hôm nay như đã chứng kiến bao buổi tối khác giữa hai người bạn từ thời còn ở ký túc xá, thời chưa ai trong họ biết trước những chặng đường mỗi người sẽ đi qua, hay những sự thật mà một ngày nào đó họ sẽ phải nói ra với nhau.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →