Lần này Kim báo trước cho mẹ cả tuần, đặt vé xe sớm, mang theo túi đồ đủ để ở lại qua đêm, khác hẳn chuyến đi trốn chạy đột ngột hồi tháng trước. Mẹ đón cô ở bến xe, ôm chặt hơn thường lệ, không hỏi gì nhiều, chỉ dắt cô về nhà, dọn sẵn phòng cũ với ga giường mới thay. Căn nhà vẫn giữ nguyên mùi vải mới và hơi ẩm bàn ủi cô đã quen từ nhỏ, chỉ có thêm một chậu cẩm tú cầu mới trồng ngoài hiên, mẹ khoe vừa xin giống của bà hàng xóm hồi đầu mùa.
Buổi tối, sau bữa cơm, hai mẹ con ra ngoài đi dạo, ghé lại đúng quán cà phê quen trên đường Phan Đình Phùng, chọn đúng cái bàn nhỏ ở góc trong cùng sát cửa sổ, nơi Kim từng ngồi một mình đêm nhận cuộc gọi của Đăng tháng trước, dù cô chưa từng kể với mẹ về chuyện đó.
Mẹ gọi cho mình ly trà gừng, gọi cho Kim ly cà phê sữa nóng như mọi lần, ngồi xuống, tay khẽ với lấy tấm khăn choàng mang theo, không phải vì lạnh, chỉ là một cử chỉ quen tay.
"Mẹ có bao giờ hối hận không, hồi đó?" Kim hỏi, sau một lúc im lặng ngồi nhìn ra ngoài trời tối dần, giọng cô nhẹ nhưng câu hỏi đã được chuẩn bị sẵn từ nhiều ngày trước khi lên đây.
Mẹ không trả lời ngay. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương bắt đầu giăng mờ những ngọn đèn đường, tay vô thức với lấy tấm khăn choàng trên vai, kéo lại cho ngay ngắn dù nó vốn đã ngay ngắn từ đầu.
"Hối hận vì ly hôn bố con á?" Bà hỏi lại, giọng chậm.
"Dạ, hối hận vì rời khỏi Nha Trang, vì lên đây làm lại từ đầu ấy." Kim nói, tay siết nhẹ ly cà phê. "Mẹ vẫn hay kể chuyện đó như một chuyện đẹp, như mẹ đã tự do, đã làm lại được cuộc đời mình. Con chỉ tò mò có thật sự chỉ có vậy thôi không."
Mẹ im lặng một khoảng lâu, đủ lâu để Kim nghĩ có lẽ mình đã hỏi quá sâu, đã chạm vào chỗ không nên chạm. Nhưng rồi mẹ bắt đầu nói, giọng chậm rãi, khác hẳn giọng kể chuyện vui vẻ bà vẫn dùng mỗi lần nhắc lại quãng thời gian đó.
"Mười sáu năm ở đây, có những đêm mẹ ngồi một mình trong tiệm may, đèn tắt hết, chỉ còn cái đèn bàn nhỏ, cứ nghĩ không biết mình quyết định như vậy có đúng không." Bà nói, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn thẳng vào Kim. "Con còn nhỏ, mẹ không muốn con thấy mẹ yếu đuối, nên lúc nào cũng cố tỏ ra ổn, cố tỏ ra mẹ đã chọn đúng, vì mẹ sợ nếu con thấy mẹ không ổn, con sẽ nghĩ chính vì mình mà mẹ phải khổ như vậy."
Kim ngồi lặng, cảm giác như một lớp màn nào đó vừa được vén ra, để lộ một hình ảnh khác hẳn hình ảnh người mẹ mạnh mẽ cô vẫn mang theo suốt mười sáu năm nay.
"Có những năm đầu, mẹ cô đơn tới mức có hôm ngồi khâu áo mà tay run không cầm nổi kim." Mẹ tiếp tục, giọng vẫn đều nhưng có gì đó nghẹn lại phía sau từng chữ. "Nhưng mẹ chưa từng nói với ai, kể cả bà ngoại con, vì mẹ sợ nếu nói ra, mọi người sẽ nghĩ quyết định của mẹ là sai, và mẹ sẽ phải quay về, quay về với đúng cái mà mẹ đã cố hết sức để rời khỏi."
"Sao mẹ không nói với con?" Kim hỏi, giọng hơi run.
"Vì con là lý do mẹ tự nhủ mình phải ổn." Mẹ quay sang nhìn thẳng cô, ánh mắt đã ươn ướt nhưng giọng vẫn vững. "Nếu mẹ để con thấy mẹ không ổn, mẹ sợ con sẽ hỏi mẹ chọn thế cho con, và mẹ không muốn con phải mang cái gánh đó suốt đời."
Kim với tay nắm lấy tay mẹ trên bàn, không nói được gì, chỉ siết nhẹ, một cử chỉ thay cho những lời chưa thành câu. Mẹ mỉm cười, đưa tay kia lên lau nhanh khoé mắt, rồi lại với tấm khăn choàng, chỉnh lại lần nữa dù nó chẳng cần chỉnh, một thói quen bà đã giữ suốt bao năm mỗi khi cần một việc để tay bận rộn trong lúc lòng đang rối.
"Con đừng đợi tới khi hết chỗ trốn mới dừng lại như mẹ." Bà nói khẽ, giọng chân thành, không phải một lời khuyên khoa trương, chỉ là điều một người mẹ muốn nói với con gái sau nhiều năm giữ kín trong lòng. "Mẹ không biết chuyện gì đang xảy ra với con, con không cần kể hết cho mẹ nghe cũng được. Mẹ chỉ mong con đừng để tới lúc không còn đường nào khác mới chịu nhìn thẳng vào nó."
Hai mẹ con ngồi lặng thêm một lúc, không ai vội đứng dậy, ly cà phê và ly trà gừng trước mặt đã nguội bớt nhưng không ai bận tâm, cả hai chỉ ngồi đó, gần nhau hơn bất cứ lúc nào trong suốt mười sáu năm qua, giữa màn sương Đà Lạt đang phủ dày thêm ngoài khung cửa kính.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →