Trưa thứ Tư, cô Vân bất ngờ ghé qua bàn Kim, rủ đi ăn riêng, không gọi thêm ai khác trong nhóm như mọi lần. Kim hơi ngạc nhiên nhưng đồng ý, hai người đi bộ qua quán cơm gia đình nhỏ trên con hẻm gần công ty, nơi cô Vân vẫn hay ghé ăn trưa một mình những hôm không họp. Nắng trưa hắt xuống con hẻm nhỏ, mấy chậu cây cảnh trước cửa nhà dân toả bóng loang lổ trên mặt đường, tiếng radio phát ra từ một căn nhà ai đó đang mở, lẫn trong tiếng xe máy chạy qua chạy lại.
Quán vắng vào giờ này, chỉ còn vài bàn khách quen, chủ quán chào cô Vân bằng cái gật đầu thân thuộc, không cần hỏi gọi món gì, tự động mang ra hai đĩa cơm sườn theo thói quen cũ. Họ ngồi xuống bàn trong góc, quạt trần quay chậm rãi phía trên, mùi thức ăn nóng lẫn với mùi nhang thoang thoảng từ bàn thờ nhỏ đặt trên kệ cao gần quầy thu ngân.
"Dạo này em làm việc khác đi." Cô Vân mở lời sau vài phút ăn trong im lặng, giọng nhẹ nhàng, không có gì như một cuộc chất vấn. "Không phải kiểu tệ hơn, brief nào giao em cũng vẫn hoàn thành đúng hạn, chất lượng vẫn tốt. Chỉ là... nó thiếu một cái gì đó chị không gọi tên chính xác được."
Kim đặt đũa xuống, không phản bác ngay, vì cô biết cô Vân nói đúng, và cô cũng từng cảm nhận được sự thiếu vắng đó trong chính công việc của mình mấy tuần gần đây mà chưa tìm được từ để gọi tên nó.
"Em xin lỗi chị." Cô nói, giọng nhỏ.
"Chị không trách em, đừng hiểu lầm." Cô Vân xua tay, gắp thêm miếng dưa leo. "Chị chỉ kể em nghe một chuyện, không phải để dạy đời gì đâu. Hồi chị hai mươi mấy tuổi, chị từng có một giai đoạn y hệt vậy, làm việc gì cũng đúng, cũng tròn trịa, nhưng thiếu hồn, vì lúc đó chị đang cố hết sức tránh nghĩ tới một chuyện trong đời riêng."
"Chuyện gì vậy chị?" Kim hỏi, không chắc mình có nên hỏi sâu hơn không.
"Chuyện của chị thôi, không quan trọng bằng chuyện của em bây giờ." Cô Vân cười nhẹ, không đi sâu thêm, giữ đúng ranh giới của một câu chuyện chia sẻ vừa đủ chứ không phải một bài học đạo đức dài dòng. "Chị chỉ muốn nói, cái gì mình né tránh trong đời riêng, nó luôn tìm được cách rò rỉ ra ngoài công việc, dù mình cố giữ hai thứ tách biệt tới đâu."
Kim gật đầu, ăn tiếp vài miếng cơm, không nói gì thêm ngay, để câu nói của cô Vân lắng xuống trong đầu.
Cô Vân gọi thêm một chai trà đá cho cả hai, rót ra ly, đẩy về phía Kim trước khi tiếp tục.
"Em có nhớ hồi mới vào công ty, chị hỏi em vì sao chọn nghề đặt tên không?" Cô hỏi tiếp, giọng chuyển sang nhẹ nhàng hơn.
"Dạ nhớ, em nói vì em thích tìm đúng từ cho những thứ chưa có tên." Kim đáp, nhớ lại buổi phỏng vấn năm nào, khi cô còn đầy nhiệt huyết với công việc mới, chưa biết nó sẽ trở thành một tấm gương soi chiếu chính mình theo cách cô không lường trước.
"Ừ, đúng vậy. Đặt tên hay không phải để nghe cho kêu, là để người ta gọi đúng cái đang có." Cô Vân nói, gắp miếng sườn cuối cùng, giọng chậm rãi như đang nhấn mạnh từng chữ. "Em giỏi việc đó với khách hàng lắm, Kim à. Chị chỉ mong có ngày em giỏi việc đó với chính mình như vậy."
Câu nói đó đọng lại trong đầu Kim suốt quãng đường đi bộ về công ty, giữa tiếng xe cộ và nắng trưa gắt trên đường Trần Quốc Toản. Cô không trả lời gì thêm lúc đó, chỉ gật đầu, cảm ơn cô Vân vì bữa ăn, nhưng câu nói ấy đi theo cô suốt buổi chiều, len vào giữa những email và cuộc họp, như một cái tên đúng vừa được gọi ra cho một thứ cô đã mang theo quá lâu mà chưa từng biết gọi nó là gì.
Chiều đó, quay lại bàn làm việc, Kim mở lại kho dữ liệu cũ cô đã thu nhỏ từ hôm thứ Hai, nhìn lại danh sách hơn một trăm cái tên một lần nữa, lần này không tìm kiếm bằng chứng cho một khuôn mẫu nữa, chỉ đơn giản đọc lại, như đọc một cuốn nhật ký viết bằng ngôn ngữ của người khác nhưng kể lại đúng câu chuyện của chính cô.
Cô lướt chậm hơn lần trước, dừng lại ở vài cái tên cô từng rất tự hào, đọc lại brief gốc, nhớ lại cảm giác hào hứng lúc nghĩ ra chúng. Không có gì trong những cái tên đó là giả dối hay tệ hại, cô nhận ra, chúng đều là những cái tên tốt, đúng nghĩa, chỉ là giờ cô nhìn chúng bằng một con mắt khác, hiểu thêm một lớp nghĩa mà bốn năm trước cô chưa đủ khoảng cách để thấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →