Xưởng vẽ ở tầng ba khu B sáng rực ánh sáng tự nhiên nhờ dãy cửa sổ lớn chạy dọc một bên tường, mùi màu nước, mùi giấy, mùi keo dán quyện vào nhau thành một thứ mùi riêng chỉ có ở đây. Vy ngồi trước giá vẽ, cây cọ số 6 trong tay, trước mặt là bài tập minh hoạ chân dung nộp cuối tuần, một cô gái tưởng tượng đang cười, tóc bay theo gió.
"Mày tô cái áo màu gì vậy, đẹp ghê." Một bạn học ngồi cạnh, tên Trúc, nghiêng đầu nhìn sang.
"Xanh lá non pha chút vàng, tao thích màu này." Vy đáp, không rời mắt khỏi nét cọ.
"Tao thấy mày hay dùng màu xanh lá, kiểu như signature vậy." Trúc cười, chấm cọ vào nước rửa. "Bài trước cũng xanh lá, bài này cũng vậy."
Vy khẽ mỉm cười, không giải thích gì thêm, dù trong đầu thoáng nghĩ tới bí danh cỏ_lặng, tới cái biểu tượng lá cỏ non nhỏ cô thấy lặp lại vài lần trong nhóm chat tối hôm trước mà chưa hiểu ý nghĩa. Cô gạt suy nghĩ đó sang một bên, tập trung lại vào nét cọ trước mặt.
Ba mươi phút tiếp theo trôi qua trong im lặng làm việc, chỉ có tiếng cọ chạm giấy, tiếng nước trong lọ rửa cọ khua nhẹ, tiếng giảng viên đi vòng quanh lớp góp ý từng bàn một. Vy để tâm trí mình chìm hẳn vào việc pha màu, chọn sắc độ, tính toán ánh sáng đổ trên gương mặt nhân vật, một trạng thái tập trung hiếm hoi khiến mọi thứ khác tạm thời lùi ra xa.
Đây là điều cô thích nhất ở việc vẽ, thứ cô nhận ra rõ ràng hơn kể từ sau tám tháng trước: khi tay đang làm việc, đầu óc không còn chỗ trống để lo lắng. Bác sĩ Như từng gọi đây là một dạng "grounding" tự nhiên, một cách neo bản thân vào hiện tại thông qua giác quan, dù Vy chưa từng nghĩ về nó bằng từ ngữ chuyên môn như vậy, với cô nó chỉ đơn giản là những buổi chiều duy nhất trong tuần cô thực sự quên mất phải đếm gì.
"Ê Vy, coi giúp tao cái bố cục này được không, tao thấy nó lệch mà không biết lệch chỗ nào." Một bạn khác, Hùng, bưng bài của mình qua, đặt cạnh giá vẽ Vy.
Vy nhìn qua, chỉ vào một góc. "Mày để cái đường chân trời hơi cao quá, kéo xuống một chút, với cả mảng tối bên trái nặng hơn bên phải, mất cân bằng."
"À đúng rồi, cảm ơn mày." Hùng gật gù, cầm bài về chỗ, vừa đi vừa lẩm bẩm tính toán lại.
Buổi học trôi qua như vậy, những trao đổi nhỏ, những góp ý qua lại, tiếng cười đùa lác đác giữa các bàn. Không ai trong xưởng vẽ này biết gì về những dòng chữ Vy đọc được tối hôm trước, về con số một trăm mười hai, về cụm từ "cửa dưới ăn 1 ăn 3" vẫn còn lởn vởn đâu đó trong đầu cô mỗi khi có một khoảng lặng đủ dài. Ở đây, cô chỉ là một sinh viên đang tô màu áo cho một nhân vật tưởng tượng, không hơn không kém, và điều đó, dù chỉ trong vài giờ, cũng đủ để cô thở dễ hơn một chút.
Gần cuối buổi, điện thoại trong túi áo khoác treo trên lưng ghế rung nhẹ. Vy lau tay vào khăn, với lấy điện thoại, thấy tên Đăng hiện trên màn hình.
Đăng: Qua nhà tao tối nay được không, tao thấy cái này rồi
Chỉ một dòng ngắn, không kèm gì thêm, nhưng đủ để cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi cô vừa có được suốt buổi chiều tan biến gần hết. Cô nhìn lại bài vẽ dở dang trước mặt, cô gái tưởng tượng vẫn đang cười với mái tóc bay theo gió, một nụ cười cô vẽ ra chứ không phải nụ cười cô đang có lúc này.
"Vy ơi, hết giờ rồi, mày dọn đồ chưa?" Trúc gọi, đã bắt đầu thu xếp bảng màu của mình.
"Ừ, tao dọn đây." Vy đáp, nhắn lại cho Đăng một chữ "ừ" rồi cất điện thoại, bắt đầu rửa cọ, gấp giá vẽ, cố giữ nhịp tay bình thường như mọi khi, dù đầu óc đã bắt đầu tua nhanh về phía buổi tối sắp tới.
Cô xếp bài vẽ vào cặp hồ sơ, cẩn thận để không làm nhoè lớp màu chưa khô hẳn, rồi khoác balo ra khỏi xưởng cùng Trúc và mấy bạn khác. Ngoài hành lang, nắng chiều đã ngả vàng đậm hơn lúc vào lớp, đổ bóng dài trên sân trường nơi vài nhóm sinh viên khác đang ngồi tán gẫu dưới gốc cây. Vy chào tạm biệt mọi người ở cổng, dắt xe ra, lòng vừa mong buổi tối trôi nhanh để biết Đăng tìm ra được gì, vừa ước gì nó đừng tới sớm quá.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →