🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng riêng của Đăng ở tầng hai nhà cậu, một căn phòng nhỏ gọn với chiếc bàn máy tính kê sát cửa sổ, hai màn hình đặt cạnh nhau, một tấm poster phim cũ dán trên tường đã hơi bong góc. Vy ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh bàn, nhìn Đăng gõ bàn phím, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt đang tập trung cao độ của cậu.

"Tao dựng lại được cái này mấy hôm nay." Đăng nói, xoay màn hình về phía Vy. Trên đó là một bảng tính đơn giản, các cột chia rõ: bí danh, số ngày, thời điểm cập nhật, một vài ghi chú kèm theo. "Tao lưu lại toàn bộ tin nhắn trong nhóm liên quan tới mấy chữ 'kèo', đối chiếu với từ điển lóng cá độ tao tìm được trên mạng."

"Rồi sao?" Vy hỏi, giọng khô khốc.

"Chắc chắn là cá độ." Đăng nói thẳng, không vòng vo. "Kèo là một ván cược. Cửa trên cửa dưới là hai phía người ta chọn đặt tiền. Ăn 1 ăn 3 nghĩa là nếu đặt một đồng vào cửa đó mà đúng, được nhận lại ba đồng. Có người thắng thì có người thua tiền thật, không phải điểm ảo trong game."

Vy im lặng, hai tay siết chặt vào nhau trên đùi. Cô đã đoán được điều này từ trước, nhưng nghe nó được nói ra rõ ràng như vậy vẫn khác hẳn với việc tự mình phỏng đoán trong đầu.

"Vậy... người ta cược cái gì cụ thể? Cược tao gãy chuỗi lúc nào à?" Cô hỏi, giọng run nhẹ dù cố giữ bình tĩnh.

"Đúng vậy." Đăng gật đầu, không né tránh câu trả lời dù biết nó nặng nề. "Kèo của mày, tao thấy trong mấy tin nhắn, có người đặt cửa 'dưới trăm ba mươi ngày sẽ gãy', có người đặt cửa 'trên trăm năm mươi ngày mới gãy'. Ai đoán đúng thì ăn tiền của người đoán sai."

Căn phòng im lặng một lúc, chỉ có tiếng quạt máy tính chạy khe khẽ. Vy nhìn xuống hai bàn tay mình, cảm giác như thể chúng không phải của cô, như thể toàn bộ cơ thể cô đang được nhìn từ một khoảng cách xa lạ nào đó.

"Tao không hiểu." Cô nói, giọng nhỏ. "Tại sao lại có người rảnh tới mức làm chuyện này. Tao có quen biết gì họ đâu."

"Tao cũng không hiểu hết." Đăng thừa nhận, xoay ghế lại đối diện Vy hoàn toàn, không nhìn màn hình nữa. "Nhưng tao đoán, với họ, mày không phải một con người, mày chỉ là một cái bí danh với một con số. Kiểu như xem một trận đấu mà không cần biết cầu thủ đó tên gì, chỉ cần biết đội nào thắng đội nào thua."

Vy cảm thấy một cơn buồn nôn nhẹ dâng lên, không hẳn vì sợ, mà vì một cảm giác bị xúc phạm sâu sắc mà cô chưa từng trải qua theo cách này. Tám tháng qua, mỗi lần bấm nút Ổn, đó là một hành động rất riêng tư, một cuộc đối thoại chỉ giữa cô và chính mình. Giờ đây, hành động đó đã trở thành một món hàng để người lạ đặt cược, mà cô không hề hay biết, không hề đồng ý.

"Tao xoá tài khoản luôn được không?" Cô hỏi, gần như van nài.

Đăng không trả lời ngay, cậu suy nghĩ một lúc, gương mặt nghiêm túc hiếm thấy. "Tao nghĩ mày nên đợi. Tao chưa biết xoá đột ngột có gây ra chuyện gì không, kiểu như họ có phản ứng gì lại không. Mình cần hiểu rõ hơn trước khi làm gì đó không thể rút lại được."

Vy gật đầu, dù không hoàn toàn đồng tình, chỉ vì lúc này cô không còn đủ sức để tự quyết định một mình. Đăng đưa tay ra, không chạm vào cô, chỉ đặt trên mặt bàn gần đó, một cử chỉ nhỏ như muốn nói rằng cậu đang ở đây.

"Tao không hỏi mày có sao không." Đăng nói, giọng chậm rãi, chắc chắn. "Tao hỏi mày cần tao làm gì bây giờ."

Vy nhìn cậu, một lúc lâu không nói gì, rồi cuối cùng bật ra một câu duy nhất cô nghĩ ra được lúc này: "Ở lại đây với tao thêm chút được không, tao chưa muốn về ngay."

Đăng gật đầu, không hỏi thêm, chỉ đứng dậy pha cho cô một cốc nước lọc rồi ngồi xuống cạnh, cả hai im lặng nhìn ra cửa sổ nơi trời đã tối hẳn từ lúc nào, ánh đèn đường ngoài kia hắt vào phòng một vệt sáng vàng nhạt.

Mẹ Đăng gõ cửa một lần, hé đầu vào hỏi có ăn cơm không, thấy Vy thì hỏi thăm vài câu bình thường rồi để yên cho hai đứa. Tiếng bát đũa lách cách vọng lên từ tầng dưới, mùi cá kho thoang thoảng qua khe cửa. Vy ngồi đó thêm một lúc lâu, không nói gì thêm, chỉ để cảm giác an toàn nhỏ nhoi trong căn phòng này giữ cô lại thêm vài phút trước khi phải quay về đối diện với chính mình.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →