🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vy về tới nhà lúc gần mười giờ đêm, mẹ đã ngủ, đèn phòng khách tắt, chỉ còn ánh sáng mờ từ bếp hắt ra hành lang. Cô rón rén vào phòng, không bật đèn lớn, chỉ để đèn bàn nhỏ, thay đồ rồi ngồi xuống giường, điện thoại vẫn cầm chặt trong tay suốt từ nhà Đăng về tới đây.

Cô mở app Ổn., nhìn con số một trăm mười ba hiện trên màn hình, chuỗi vẫn đang chạy đều như chưa có chuyện gì xảy ra. Ngón tay cô lướt xuống, tìm mục Cài đặt, rồi mục Tài khoản, cuối cùng dừng lại ở dòng chữ màu đỏ nhạt: "Xoá tài khoản vĩnh viễn."

Cô đọc đi đọc lại dòng cảnh báo hiện ra: xoá tài khoản sẽ mất toàn bộ dữ liệu, không thể khôi phục. Ngón tay đặt lên nút xác nhận, giữ ở đó, không nhấn xuống.

Một trăm mười ba ngày. Cô tự hỏi liệu con số đó có còn ý nghĩa gì không, một khi cô biết nó đang bị người khác nhìn vào theo một cách hoàn toàn khác với cách cô vẫn nhìn nó. Nhưng đồng thời, một phần trong cô sợ rằng nếu xoá đi, cô sẽ mất luôn cả phần thật của nó, phần không liên quan gì tới những người lạ kia, phần chỉ thuộc về cô và những đêm cô tự hỏi mình có ổn không.

Cô nhớ lời Đăng, đừng xoá vội, nhưng ngón tay vẫn cứ lơ lửng ở đó, một cảm giác nửa muốn kết thúc mọi thứ ngay lập tức, nửa sợ hãi trước điều chưa biết sẽ xảy ra nếu làm vậy.

Cô nghĩ tới mẹ đang ngủ ở phòng bên cạnh, không biết gì về chuyện đang xảy ra. Cô nghĩ tới bác sĩ Như, tới câu hỏi hôm trước chưa trả lời được: nếu chuỗi về số không thì sao. Cô chưa từng nghĩ tình huống đó sẽ tới theo cách này, không phải vì cô yếu đuối hay bỏ cuộc, mà vì có người lạ đang chờ đúng khoảnh khắc đó xảy ra như chờ một trận đấu ngã ngũ.

Điện thoại trong tay đột nhiên rung lên một thông báo khác, không phải từ Ổn., mà từ ứng dụng nhắn tin, tài khoản giả cô tạo mấy hôm trước vẫn còn đăng nhập. Một tin nhắn từ ai đó trong nhóm "Anh Em Đam Mê Con Số" cô từng tham gia, gửi vào khung chat chung, không phải riêng cho cô, chỉ là thông báo đẩy cô quên tắt.

"cỏ_lặng vẫn im re, chưa động tĩnh gì"

Vy đọc dòng đó, cả người lạnh toát. Chỉ một câu ngắn, không đe doạ gì rõ ràng, nhưng cách nó được viết, thản nhiên, như đang nói về thời tiết, khiến cô cảm thấy buồn nôn thật sự lần này. Cô tắt màn hình điện thoại, ném nó sang phía đầu giường bên kia, hai tay ôm lấy đầu gối, thở dốc.

Căn phòng tối im lặng, chỉ có tiếng quạt trần quay đều trên đầu. Vy ngồi như vậy một lúc lâu, không khóc, chỉ ngồi, cố hít thở theo nhịp bốn giây Như từng dạy nhưng không tài nào giữ đều được. Cô với tay lấy lại điện thoại, mở khung chat với Đăng, gõ một dòng, tay run tới mức phải gõ lại hai lần vì gõ sai.

Vy: Tao xoá luôn được không

Cô nhìn đồng hồ, mười giờ ba mươi lăm phút. Có thể Đăng đã ngủ. Cô gửi thêm một dòng nữa, dù biết có thể chưa ai đọc.

Vy: Tao không chịu được nữa, tao thấy tin nhắn nói về tao trong nhóm

Không có phản hồi ngay. Ba phút trôi qua, năm phút, mười phút. Vy kéo chăn trùm kín tới cằm, điện thoại đặt cạnh gối, màn hình vẫn sáng chờ tin nhắn tiếp theo mà không có gì hiện lên. Cô co người lại, hai tay ôm lấy gối ôm, đầu óc vẫn cứ lặp đi lặp lại câu "cỏ_lặng vẫn im re, chưa động tĩnh gì" như một đoạn nhạc mắc kẹt không tài nào dừng lại.

Một giờ sáng, điện thoại cuối cùng cũng rung. Vy chồm dậy chụp lấy ngay, ngực còn thắt lại vì giật mình.

Đăng: xin lỗi tao ngủ quên, mày ổn không Đăng: đừng xoá vội, sáng mai gặp nói chuyện, tao xin lỗi vì để mày một mình lâu vậy

Vy đọc đi đọc lại hai dòng tin nhắn, cảm giác nhẹ nhõm len vào giữa nỗi hoảng loạn, không hoàn toàn xua tan nó nhưng đủ để cô có thể nhắm mắt lại lần nữa, lần này thật sự chìm vào giấc ngủ sau đó không lâu, điện thoại vẫn nắm chặt trong tay.

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →