Bảy giờ sáng, quán trà đá cô Sáu còn vắng, chỉ có một ông cụ ngồi đọc báo giấy ở bàn góc và một người phụ nữ bán vé số dừng chân uống nước. Vy tới trước, ngồi đợi, đầu óc vẫn còn nặng trịch vì thiếu ngủ, mắt hơi sưng. Đăng tới sau vài phút, gương mặt cũng không khá hơn, có vẻ cũng thức gần trắng đêm.
"Xin lỗi vì tối qua." Đăng ngồi xuống, đẩy ly trà đá cô Sáu vừa mang ra về phía Vy trước, phần mình để riêng. "Tao ngủ quên thật, không phải bỏ mặc mày."
"Không sao, tao hiểu." Vy đáp, giọng vẫn còn khàn. Cô cầm ly trà, uống một ngụm, đá lạnh làm cô tỉnh táo hơn một chút. "Nhưng tao nghiêm túc đó, tao muốn xoá tài khoản luôn."
Đăng im lặng một lúc, xoay ly trà trong tay, ánh nắng sớm còn nhạt chiếu qua tán cây sao đen đổ bóng loang lổ trên mặt bàn. "Tao hiểu cảm giác của mày, nhưng nghe tao nói hết đã. Tao đọc lại kỹ mấy quy định trong nhóm đó đêm qua, có một dòng ghi rằng nếu tài khoản bị xoá đột ngột giữa lúc kèo đang mở, admin sẽ tuyên bố hoàn tiền một phần, không phải toàn bộ. Nghĩa là kèo không đóng gọn gàng, mà đóng theo kiểu bất thường."
"Vậy thì sao? Tao mặc kệ họ được không, tiền của họ, không phải của tao." Vy phản ứng, giọng có chút gay gắt hơn bình thường.
"Tao đồng ý là không phải trách nhiệm của mày." Đăng nói, giữ giọng bình tĩnh. "Nhưng tao lo một chuyện khác. Nếu kèo đóng bất thường, tao không chắc họ có phản ứng gì không, kiểu như cố tìm hiểu vì sao tài khoản biến mất đột ngột, có khi lại khiến họ chú ý tới mày nhiều hơn thay vì ít đi. Mình chưa hiểu hết cách vận hành của cái nhóm đó, xoá vội có khi phản tác dụng."
Vy im lặng, những lời đó có lý, dù cô không muốn thừa nhận ngay lúc này. Cô nhìn xuống ly trà đá, những giọt nước đọng bên ngoài thành ly chảy xuống thành một vệt ướt trên mặt bàn gỗ.
Cô nghĩ tới câu chuyện mẹ từng kể hồi cô còn nhỏ, về một lần bà bị giật túi xách ngoài chợ, người ta khuyên bà đừng đuổi theo vì có thể gặp nguy hiểm hơn, cứ để công an lo. Mẹ khi đó cũng đã tức giận y như Vy lúc này, cảm giác bất lực khi thứ thuộc về mình bị người khác chiếm đoạt mà bản thân không được phép phản ứng ngay lập tức. Có lẽ đây cũng là một dạng giật túi xách, chỉ khác là thứ bị lấy đi không nằm gọn trong một cái túi, mà là một phần rất riêng tư trong đầu cô, thứ không ai có thể nhìn thấy để mà đề phòng trước.
Ông cụ đọc báo ở bàn góc gấp tờ báo lại, đứng dậy trả tiền, chào cô Sáu rồi chậm rãi bước đi, dáng đi khập khiễng vì một chân yếu hơn chân kia. Vy nhìn theo ông một lúc, một hình ảnh rất đỗi bình thường của buổi sáng thành phố, và tự hỏi có bao nhiêu người trong dòng người đang qua lại ngoài kia cũng đang mang một gánh nặng riêng không ai biết, giống như cô lúc này.
"Vậy tao phải làm gì?" Cô hỏi, giọng nhỏ hẳn, có chút bất lực.
"Cho tao thêm thời gian tìm hiểu kỹ hơn." Đăng nói, ánh mắt kiên định. "Tao muốn biết ai đứng sau chuyện này, không phải để trả thù gì, chỉ là mình cần biết đối tượng thật sự trước khi quyết định làm gì. Xoá tài khoản là một lựa chọn, nhưng nên là lựa chọn có tính toán, không phải phản ứng trong lúc hoảng."
Vy gật đầu chậm, cảm thấy có phần được thuyết phục, dù trong lòng vẫn còn một góc muốn kết thúc mọi chuyện ngay lập tức chỉ để không phải nghĩ tới nó nữa. "Được rồi. Nhưng nếu có chuyện gì tệ hơn xảy ra, tao xoá ngay, không đợi ai hết."
"Đồng ý." Đăng gật đầu. "Với cả, mày kể cho bác sĩ Như nghe chưa? Tao nghĩ mày nên nói, không phải để bà ấy giải quyết giúp, mà để có thêm người mày tin tưởng biết chuyện này, đỡ phải một mình ôm hết."
Vy chưa trả lời ngay, chỉ nhìn ra con đường trước quán, nơi vài chiếc xe máy chở học sinh đi học sớm chạy ngang, tiếng còi xe lác đác vang lên ở ngã tư gần đó. Buổi sáng thành phố vẫn vận hành bình thường như mọi ngày, không ai biết trong đầu cô đang mang một gánh nặng hoàn toàn khác với mọi người xung quanh.
"Chiều nay tao có lịch hẹn." Cô nói cuối cùng. "Tao sẽ kể."
"Vậy giờ mình làm gì tiếp?" Cô hỏi thêm, gần như tự hỏi chính mình nhiều hơn là hỏi Đăng, ánh mắt nhìn xuống ly trà đá đã tan gần hết đá. Đăng không trả lời ngay, chỉ nhìn ra đường, và cả hai cùng im lặng uống nốt phần trà còn lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →