🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bếp nhà nhỏ, chỉ đủ chỗ cho một người đứng nấu thoải mái, tường ốp gạch men trắng đã ngả màu theo năm tháng, một cái quạt treo tường quay chậm để đuổi bớt hơi nóng từ bếp gas. Mẹ đứng quay lưng ra cửa, đang kho một nồi cá, mùi nước mắm và đường thắng lan khắp căn hộ.

Vy đứng tựa vào khung cửa bếp, nhìn mẹ một lúc trước khi lên tiếng. "Mẹ ơi."

"Ừ, gì con?" Mẹ không quay lại, tay vẫn đảo nồi cá đều đặn.

"Con... có chuyện này, không biết nói sao." Vy bắt đầu, giọng ngập ngừng. "Có mấy người lạ, họ biết được thông tin riêng tư của con trên một cái app, rồi share trong một nhóm chat con không quen."

Mẹ dừng tay một giây, không quay lại ngay, chỉ hỏi. "Thông tin gì, có nghiêm trọng không?"

"Không phải kiểu số điện thoại hay địa chỉ đâu mẹ, chỉ là... một cái app con dùng để tự theo dõi tâm trạng thôi, họ biết được con dùng nó, biết được mấy con số trong đó." Vy giải thích, cố giữ mọi thứ mơ hồ nhất có thể, chưa sẵn sàng kể chi tiết về cá độ, về những dòng chữ lạnh lùng trong nhóm chat.

Mẹ tắt bếp, quay lại nhìn con, ánh mắt lo lắng nhưng không hoảng loạn. "Có ai đe doạ gì con không? Có cần báo công an không?"

"Chưa tới mức đó đâu mẹ." Vy đáp nhanh, dù trong lòng không chắc lắm về điều mình vừa nói. "Đăng đang giúp con tìm hiểu thêm, con cũng sẽ kể cho bác sĩ Như chiều nay."

Mẹ nhìn con một lúc lâu, rồi gật đầu, không hỏi thêm chi tiết, không truy vấn kiểu "vậy chính xác là app gì, nhóm nào, ai làm chuyện đó". Đó là điều Vy luôn thầm biết ơn ở mẹ kể từ sau tám tháng trước: mẹ đã học được cách không dồn ép con phải kể hết mọi thứ ngay lập tức, chỉ cần biết con đang được ai đó hỗ trợ là đủ để bà tạm yên tâm.

Có một thời gian, ngay sau khi Vy xuất viện, mẹ từng hỏi "con có ổn không" nhiều tới mức chính Vy phải xin mẹ đừng hỏi nữa, vì mỗi câu hỏi như vậy lại khiến cô thấy mình đang bị theo dõi ngay trong chính ngôi nhà của mình. Hai mẹ con đã mất gần hai tháng để tìm ra một nhịp mới, không phải im lặng hoàn toàn, cũng không phải hỏi han dồn dập, mà là những cử chỉ nhỏ như bát cháo đêm khuya, món ăn Vy thích nấu không cần báo trước, một bàn tay đặt lên vai đúng lúc cần.

"Con ăn cơm chưa, ngồi xuống ăn đi rồi nói tiếp." Mẹ nói, quay lại bật bếp, nêm nếm lại nồi cá lần cuối.

Vy ngồi xuống bàn ăn nhỏ kê sát tường, nhìn mẹ dọn cơm ra, ba cái bát dù chỉ có hai người, thói quen mẹ giữ từ hồi bố còn ở nhà, chưa bao giờ đổi dù đã nhiều năm. Mẹ gắp một khúc cá kho vào bát Vy, gõ đũa vào thành bát ba tiếng theo thói quen cũ trước khi tự gắp cho mình, một thói quen từ hồi còn ở với bà ngoại mà có lẽ chính mẹ cũng không nhận ra mình vẫn còn giữ.

"Mẹ không giỏi nói mấy chuyện phức tạp đâu." Mẹ nói, giọng nhỏ, mắt vẫn nhìn xuống bát cơm. "Nhưng mẹ ở đây, có gì con cứ nói với mẹ, mẹ không trách con chuyện gì hết."

Vy gật đầu, cổ họng chợt nghẹn lại, không phải vì buồn, mà vì một cảm giác được che chở rất nhẹ nhàng, khác hẳn với sự căng thẳng dồn nén suốt hai ngày qua. "Con biết mà mẹ."

Bữa cơm trôi qua trong im lặng phần lớn thời gian, chỉ có tiếng đũa chạm bát, tiếng quạt quay đều, tiếng xe cộ vọng lên từ đường bên dưới. Ăn xong, Vy đứng dậy dọn bát, mẹ ngăn lại, bảo để đó mẹ rửa, con lo bài vở đi.

Trước khi về phòng, Vy dừng lại ở cửa bếp, quay lại nhìn mẹ đang đứng rửa chén, dáng lưng nhỏ bé cúi xuống bồn rửa, mái tóc búi thấp đã điểm vài sợi bạc mà Vy chưa bao giờ để ý kỹ tới trước đây. Mẹ như cảm nhận được ánh mắt đó, ngẩng lên, đưa tay lau khô rồi bước tới, đặt một bàn tay lên vai con, giữ ở đó một giây, không nói thêm gì, rồi quay lại với công việc dở dang. Vy đứng đó thêm một lúc trước khi bước vào phòng, cảm giác bàn tay ấy vẫn còn ấm trên vai dù đã buông ra từ lâu.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →