Rạp chiếu phim trong trung tâm thương mại gần trường đông đúc vào chiều thứ Bảy, tiếng người nói chuyện, tiếng bắp rang nổ lách tách sau quầy kính, mùi bơ thơm lan khắp sảnh chờ. Vy, Đăng và Nhi đứng xếp hàng mua vé, bộ phim hài họ chọn chiếu suất bốn giờ, còn khoảng hai mươi phút.
"Tao đói quá, mua bắp phô mai được không?" Nhi hỏi, mắt dán vào bảng thực đơn treo trên quầy.
"Được, tao góp tiền." Đăng rút ví, đưa tiền cho Nhi ra quầy đặt, còn lại đứng cạnh Vy chờ.
"Cảm ơn mày đã rủ tao đi." Vy nói nhỏ, chỉ đủ Đăng nghe. "Tao cần cái này lắm."
"Tao biết." Đăng đáp, không nhìn cô, chỉ nhìn về phía quầy bắp nước nơi Nhi đang loay hoay chọn size ly. "Vậy nên mới rủ."
Ba người mang bắp nước vào rạp, tìm chỗ ngồi hàng giữa, ánh đèn tắt dần khi phim sắp chiếu, màn hình lớn phát mấy đoạn quảng cáo trước khi vào phim chính. Vy ngồi giữa Đăng và Nhi, cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi lan dần trong lòng khi bộ phim bắt đầu, những tình huống hài hước trên màn ảnh khiến cả rạp cười ồ lên từng đợt.
Có một đoạn phim khiến cả ba cười tới chảy nước mắt, Nhi phải bụm miệng để không cười to quá, Đăng suýt sặc bắp rang. Vy cười theo, một tiếng cười thật lòng, không gượng, thứ cô chưa có được nhiều trong hai ngày vừa qua. Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ liên quan tới nhóm chat, tới những con số, tới cảm giác bị theo dõi, đều lùi ra rất xa, như chưa từng tồn tại.
Cô liếc sang Đăng đang cười nghiêng ngả bên cạnh, ánh sáng màn hình đổi màu liên tục hắt lên mặt cậu, rồi liếc sang Nhi phía bên kia đang vỗ đùi bồm bộp. Có một cảm giác ấm áp rất lạ lùng lan trong ngực Vy lúc đó, không hẳn vì bộ phim, mà vì cô nhận ra mình đang ngồi giữa hai người sẵn sàng bỏ cả buổi chiều thứ Bảy chỉ để kéo cô ra khỏi đầu mình một lúc, không cần nói thành lời, không cần giải thích lý do.
Giữa phim, điện thoại Vy để chế độ im lặng rung nhẹ trong túi. Cô liếc nhìn, một tin nhắn từ mẹ hỏi mấy giờ về, cô nhắn lại nhanh "Con ổn mà mẹ, tầm bảy giờ con về", rồi cất điện thoại, quay lại tập trung vào màn hình. Câu trả lời đó bật ra gần như tự động, không cần suy nghĩ, và lần này, khi gõ nó, cô nhận ra mình đang cố trấn an chính mình nhiều hơn là trấn an mẹ.
Phim kết thúc, ba người ra khỏi rạp, ánh nắng chiều muộn hắt qua ô cửa kính lớn của trung tâm thương mại, dịu hơn nắng trưa nhiều. Họ đứng lại ở sảnh, bàn tán về đoạn phim hay nhất, Nhi diễn lại một câu thoại khiến cả ba cười lần nữa.
"Lần sau đi xem tiếp phần hai nha, nghe đâu sang năm mới chiếu." Nhi nói, kéo dây balo lên vai.
"Ừ, hẹn vậy." Vy đáp, nụ cười vẫn còn trên môi.
Ba người chia tay ở cửa trung tâm thương mại, Nhi bắt xe buýt về ký túc xá, Đăng chở Vy về gần nhà trước khi tự đi tiếp. Trên đường về, gió chiều mát hơn, đường phố đông xe cộ giờ tan tầm cuối tuần, đèn các cửa hàng bắt đầu bật sáng dọc hai bên đường.
Về tới trước cổng chung cư, Vy xuống xe, chào tạm biệt Đăng, đứng nhìn theo cậu chạy xe khuất dần ở góc đường trước khi rút điện thoại ra kiểm tra lại tin nhắn. Có vài tin từ nhóm lớp, một tin từ Nhi gửi ảnh chụp cả ba người trước rạp lúc nãy. Cô mỉm cười nhìn tấm ảnh, định cất điện thoại vào túi thì một tin nhắn khác hiện lên, từ một số điện thoại lạ, không có tên lưu trong danh bạ.
Số lạ: Chuỗi của bạn đẹp lắm.
Vy đứng khựng lại giữa lối vào chung cư, nụ cười trên môi tắt dần. Cô đọc lại dòng tin nhắn ba lần, không có gì khác kèm theo, không có lời giải thích, chỉ đúng năm chữ đó, gửi lúc sáu giờ hai mươi ba phút, đúng khoảng thời gian cô đang ngồi trong rạp cười vì một bộ phim hài, hoàn toàn không hay biết gì.
Cô đứng đó thêm một lúc, tay siết chặt điện thoại, mắt vẫn dán vào năm chữ ngắn ngủi đó, cố nghĩ xem nên trả lời hay im lặng, nên chặn số hay giữ lại làm bằng chứng. Cuối cùng cô không làm gì cả, chỉ chụp lại màn hình, cất điện thoại vào túi, rồi bước vào thang bộ, mỗi bậc thang như nặng hơn bình thường một chút.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →