Phòng khám bác sĩ Như buổi chiều Chủ nhật vắng hơn thường lệ, chỉ có Vy trong danh sách hẹn cuối ngày. Ánh nắng chiều muộn xuyên qua khung cửa sổ, nhuộm cả căn phòng một màu vàng cam ấm áp, khác hẳn với những gì Vy mang theo trong lòng lúc bước vào.
"Tuần này có vẻ nặng nề hơn mọi khi." Như nhận xét ngay khi Vy vừa ngồi xuống ghế bành, có lẽ nhìn thấy điều gì đó trên gương mặt cô mà Vy không cố che giấu nổi.
Vy gật đầu, rồi bắt đầu kể, chậm rãi lúc đầu, sau đó nhanh dần khi những chi tiết cứ nối tiếp nhau tuôn ra: tấm ảnh chụp màn hình trong nhóm chat, nhóm "Anh Em Đam Mê Con Số", những dòng chữ "kèo", "cửa dưới", con số tiền cược cô chưa hiểu hết, tin nhắn từ số lạ tối qua. Như lắng nghe, không ngắt lời, chỉ thi thoảng gật đầu, ánh mắt ngày càng nghiêm lại theo từng chi tiết.
Khi Vy kể xong, im lặng bao trùm căn phòng một lúc. Như cầm cây bút lên, đặt xuống lại, một cử chỉ hiếm thấy ở người vốn luôn giữ được sự điềm tĩnh gần như tuyệt đối trong mọi buổi trị liệu.
"Cảm ơn em đã kể cho chị nghe hết chuyện này." Như nói, giọng chậm, chắc từng chữ. "Chị muốn nói rõ một điều trước khi mình nói tiếp bất cứ điều gì khác: đây không phải lỗi của em."
Vy nhìn Như, không nói gì, chỉ chờ nghe tiếp.
"Em không làm gì sai khi dùng app đó để tự theo dõi mình." Như tiếp tục, giọng vẫn giữ sự điềm tĩnh nhưng có một sức nặng khác thường trong đó. "Em không làm gì sai khi tin tưởng vào một công cụ được thiết kế ra để giúp em, không phải để hại em. Những người đang làm chuyện đặt cược này, họ mới là người đang làm sai, sai một cách rất nghiêm trọng."
"Nhưng con vẫn thấy như... con lộ ra cái gì đó xấu hổ vậy." Vy nói, giọng nhỏ, mắt cụp xuống. "Kiểu như cả thế giới đang nhìn thấy con yếu đuối."
"Không." Như lắc đầu, dứt khoát hơn hẳn cách bà thường trả lời. "Việc em từng có một giai đoạn khó khăn không phải điều xấu hổ, và việc em cố gắng theo dõi, chăm sóc sức khoẻ tinh thần của mình lại càng không phải điều xấu hổ. Cái xấu hổ, cái đáng bị lên án ở đây, là hành vi của những người coi khủng hoảng của một con người là một trò cá cược để kiếm tiền hoặc để giải trí. Đó không phải chuyện đùa, Vy à, và không ai có quyền biến nó thành trò đùa."
Vy cảm thấy một cơn nghẹn trong cổ họng, không hẳn vì buồn, mà vì một cảm giác được minh oan mà cô chưa từng dám mong đợi rõ ràng tới vậy. Suốt mấy ngày qua, dưới lớp sợ hãi, có một phần rất nhỏ trong cô vẫn tự hỏi liệu mình có đang phản ứng thái quá không, liệu đây có phải chỉ là một trò đùa vô hại mà cô đang nghiêm trọng hoá lên.
"Chị nói thẳng với em một điều nữa." Như nói tiếp, nghiêng người về phía trước một chút. "Việc đặt cược trên sức khoẻ tinh thần của người khác, dù dưới bất kỳ hình thức nào, dù họ có nghĩ đó chỉ là một trò vui nhỏ đi chăng nữa, đều là hành vi vô nhân đạo. Nó biến một con người thật, với những nỗi sợ thật, thành một con số để người ta thắng thua. Không có cách nào để biện minh cho điều đó."
Vy gật đầu, những lời đó như một lớp áo giáp mỏng khoác lên vai cô, không xoá được nỗi sợ nhưng giúp cô nhìn rõ hơn ai mới là người đáng bị chỉ trích trong câu chuyện này.
"Vậy giờ con phải làm sao?" Cô hỏi.
Như im lặng một lúc, cân nhắc từng lời trước khi nói. "Chị không có câu trả lời sẵn cho em, vì đây không phải chuyện chị có thể giải quyết thay em bằng một buổi trị liệu. Nhưng chị hỏi em một câu: em có muốn biết rõ mình đang đối diện với ai không, thay vì cứ mãi sợ một bóng tối không có hình dạng cụ thể?"
Vy nghĩ về câu hỏi đó một lúc lâu, về những dòng chữ trong nhóm chat, về khuôn mặt cô chưa từng thấy đứng sau những con số kia. "Con nghĩ... con muốn biết."
"Vậy thì mình cùng nghĩ cách, từng bước một, không vội." Như nói, giọng dịu lại. "Nhưng nhớ điều chị vừa nói, giữ nó thật kỹ: đây không phải lỗi của em."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →