Phòng Đăng tối muộn thứ Hai, hai màn hình máy tính sáng rực trong bóng tối, một cửa sổ trình duyệt mở bảng tính, một cửa sổ khác giữ nguyên khung chat "Anh Em Đam Mê Con Số" đang chạy tin nhắn liên tục. Vy ngồi cạnh, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ, ghi lại từng mốc thời gian Đăng đọc ra.
"Tao lọc lại toàn bộ tin nhắn có nhắc tới bí danh cỏ_lặng từ đầu tới giờ." Đăng nói, mắt không rời màn hình. "Có sáu lần cập nhật, tao ghi lại giờ chính xác từng lần."
"Rồi sao?" Vy hỏi, ngón tay vẫn cầm bút chờ sẵn.
"Mày để ý cái này không?" Đăng phóng to bảng dữ liệu, chỉ vào cột giờ. "Hai mươi mốt giờ bốn mươi bảy phút. Hai hai giờ bốn mươi bảy phút. Hai mươi giờ bốn mươi bảy phút. Cả sáu lần, không lần nào lệch quá một phút, luôn rơi vào đúng phút bốn mươi bảy của một giờ nào đó."
Vy ghi lại số liệu vào sổ, tay hơi run vì phấn khích lẫn hồi hộp. "Nghĩa là người này cập nhật theo một lịch cố định?"
"Chính xác." Đăng gật đầu, xoay ghế lại nhìn Vy. "Không phải máy móc tự động đâu, vì nếu là bot tự động thì giờ giấc sẽ đúng chằn chặn tới từng giây, đằng này lúc bốn mươi bảy phút không, lúc bốn mươi bảy phút mười lăm giây, lúc bốn mươi sáu phút năm mươi tám giây. Đây là người thật, tự tay cập nhật, và người đó có một mốc thời gian cố định trong ngày để làm việc này."
"Kiểu như tan ca làm gì đó?" Vy đoán, nhớ lại cách người ta hay kiểm tra điện thoại ngay sau khi được nghỉ.
"Tao cũng nghĩ vậy." Đăng gật đầu, mở thêm một tab khác, một bản đồ khu vực quận 10, quận 3. "Nếu người này làm ca cố định, kết thúc đúng giờ, có khoảng nghỉ ngắn ngay sau đó để kiểm tra điện thoại, thì khả năng cao đây là công việc bán thời gian, dạng phục vụ quán ăn, quán cà phê, những chỗ có ca làm rõ ràng theo giờ chẵn."
Vy nhìn màn hình, cảm giác lẫn lộn giữa hy vọng và bất an dâng lên cùng lúc. Lần đầu tiên, kẻ giấu mặt đứng sau những dòng chữ lạnh lùng kia không còn là một bóng ma vô hình nữa, mà bắt đầu có hình dạng, dù còn mờ nhạt: một con người, có công việc, có giờ giấc, có lẽ cũng đang sống một cuộc đời bình thường như bao người khác ngoài kia.
"Tao sẽ thử lọc thêm mấy ngày nữa, xem có mẫu hình nào rõ hơn không." Đăng nói, gõ vài dòng ghi chú vào file. "Với cả, tao để ý cái tên tài khoản đăng nhập của người này trong nhóm, không phải tên thật chắc chắn rồi, nhưng cách viết có vài đặc điểm riêng, dùng chữ 'á' cuối câu nhiều, viết tắt kiểu Nam Bộ."
"Vậy chắc người này ở Sài Gòn." Vy nói, dù biết điều đó gần như hiển nhiên nhưng vẫn thấy cần nói ra thành lời để nắm bắt chắc hơn.
"Ừ, gần như chắc chắn." Đăng đáp, gõ thêm một dòng vào file rồi lưu lại. "Mình cứ tiếp tục thu thập thêm vài ngày, đừng vội kết luận gì lúc này, dữ liệu càng nhiều mình càng chắc chắn hơn."
Vy gấp cuốn sổ tay lại, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng Đăng, nơi ánh đèn đường vàng nhạt hắt vào một góc tường. Đồng hồ trên máy tính hiện đúng hai mươi hai giờ bốn mươi bảy phút, và trong khoảnh khắc đó, cả hai cùng im lặng, như thể đang chờ xem có gì xảy ra đúng vào phút này không, dù biết rõ đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên của đồng hồ máy tính, không liên quan gì tới người họ đang truy tìm.
"Tao thấy hơi rợn." Vy nói khẽ, phá vỡ sự im lặng.
"Tao cũng vậy." Đăng thừa nhận, tắt bớt một màn hình, chỉ để lại ánh sáng dịu hơn từ màn hình còn lại. "Nhưng mình đang tiến gần hơn rồi, cứ vậy đi."
Cậu đóng cuốn sổ ghi chú, xếp gọn lại trên bàn, rồi quay sang nhìn Vy, giọng chuyển sang nghiêm túc hơn một chút. "Tao muốn hỏi mày một câu, mày trả lời thật cho tao nghe được không? Mày có đang kiểm tra app nhiều hơn bình thường không, từ hôm biết chuyện này?"
Vy khựng lại, không trả lời ngay. Cô nghĩ tới việc mấy hôm nay cứ mở khoá màn hình rồi tắt đi liên tục, không hẳn để làm gì, chỉ để nhìn con số đó còn nguyên đó không. "Có lẽ vậy." Cô thừa nhận, giọng nhỏ. "Tao cũng không để ý lắm."
"Ừ, tao chỉ hỏi vậy thôi." Đăng gật đầu, không nói thêm, nhưng ánh mắt cậu thoáng qua một chút lo lắng mà Vy không kịp nhìn thấy rõ vì đã quay đi nhìn ra cửa sổ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →