Quán cà phê học nhóm gần trường Bách Khoa có tầng lửng nhìn xuống quầy pha chế, bàn kê sát cửa sổ kính, ánh nắng chiều xuyên qua tán me cổ thụ bên ngoài hắt những đốm sáng nhảy múa trên mặt bàn gỗ. Vy tới trước, gọi một ly cà phê sữa đá giá ba mươi hai nghìn, ngồi đợi Đăng gần mười lăm phút.
"Xin lỗi, tao kẹt xe ở ngã tư Ba Tháng Hai." Đăng thở hổn hển, kéo ghế ngồi xuống đối diện, đặt balo xuống sàn. "Đâu, cho tao xem lại từ đầu đi."
Vy đưa điện thoại qua, mở sẵn thư mục ảnh chụp màn hình đã lưu mấy hôm nay: tấm ảnh khối trạng thái của chính cô, danh sách ghim trong nhóm "Anh Em Đam Mê Con Số", vài đoạn tin nhắn cô chụp lại khi lướt qua. Đăng cầm điện thoại, im lặng đọc, gương mặt dần nghiêm lại, khác hẳn vẻ mặt vừa thở hổn hển lúc nãy.
"Cái này mày phát hiện từ tối thứ mấy?" Đăng hỏi, mắt vẫn dán vào màn hình.
"Thứ Ba. Sau đó tao vào thêm nhóm gốc, thấy nhiều dòng khác giống vậy lắm, không chỉ mỗi tao."
"Mày vào bằng tài khoản riêng à?" Đăng ngẩng lên, giọng có chút lo lắng.
"Không, tao tạo tài khoản khác, tên giả." Vy đáp. "Tao sợ."
Đăng gật đầu, có vẻ yên tâm hơn một chút. Cậu lướt lại lần nữa, chậm hơn, dừng lại lâu ở đoạn tin nhắn có chữ "kèo tươi", "cửa dưới", mấy con số tỷ lệ cô chưa hiểu hết nghĩa. "Mấy chữ này tao có nghe qua rồi, hồi cấp ba có mấy đứa trong lớp mê cá độ bóng đá hay dùng. Kèo là cược, cửa trên cửa dưới là hai phía đặt tiền ngược nhau, ăn 1 ăn 3 nghĩa là đặt một đồng thắng ba đồng."
Vy nghe tới đó, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng còn rõ hơn cả lúc tự mình đọc những dòng chữ đó. Nghe từ Đăng, một người ngoài cuộc, mọi thứ bỗng trở nên thật hơn, cụ thể hơn, không còn là những đoán mò của riêng cô nữa.
"Vậy nghĩa là... có người đang đặt tiền thật, cược vào việc chuỗi của tao gãy hay không?" Vy hỏi, giọng nhỏ hẳn.
"Tao chưa dám chắc một trăm phần trăm, nhưng nhìn cách họ dùng từ thì đúng là kiểu đó." Đăng đặt điện thoại xuống bàn, nhìn thẳng vào Vy. "Mày bình tĩnh, để tao xem kỹ hơn vài ngày, đừng vào lại nhóm đó nữa, để tao lo phần này."
"Sao lại để mày lo, chuyện của tao mà." Vy phản đối, dù giọng không còn nhiều sức để tranh cãi.
"Vì mày là người trong cuộc, mày càng vào càng dễ để lộ, lỡ ai đó trong nhóm nhận ra tài khoản giả của mày y hệt cách mày viết chuyện." Đăng giải thích, giọng chắc chắn hơn bình thường, kiểu giọng cậu chỉ dùng khi thực sự nghiêm túc. "Tao học công nghệ thông tin, mấy cái này tao rành hơn. Cho tao vài ngày."
Vy im lặng, gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. Cô uống một ngụm cà phê, đá đã tan gần nửa, vị đắng lạnh lan trong miệng. Ngoài cửa sổ, một chiếc lá me nhỏ xoay xoay rơi xuống vỉa hè, gió chiều thổi nhẹ làm rung cả tán cây.
"Mày ăn gì chưa?" Đăng hỏi, giọng đột nhiên chuyển sang bình thường, như thể cố kéo không khí bớt căng thẳng. "Tao đói quá, xuống dưới gọi cái gì ăn không?"
Vy bật cười khẽ, dù không hẳn vui, chỉ là phản xạ trước sự chuyển hướng đột ngột của Đăng. "Ừ, xuống đi, tao cũng đói."
Hai người xuống tầng dưới gọi thêm bánh mì que, ngồi ăn trong im lặng một lúc, không ai nhắc lại chuyện vừa nói. Nhưng Vy để ý thấy Đăng thi thoảng lại rút điện thoại ra, gõ vài chữ vào ghi chú rồi cất lại ngay, ánh mắt cậu không còn thư thái như những buổi chiều bình thường khác giữa hai người.
Trước khi chia tay ở bãi xe, Đăng dừng lại, một tay giữ ghi đông xe đạp, nhìn Vy một lúc như đang cân nhắc điều gì đó. "Tao hỏi thật, mày ổn không đấy? Không phải kiểu câu hỏi xã giao, tao hỏi thật."
Vy khựng lại một giây trước câu hỏi, vì nó khác hẳn cách mọi người vẫn hỏi cô. "Tao... cũng không biết nữa. Sợ thì có sợ, nhưng chưa tới mức không chịu nổi."
"Được rồi." Đăng gật đầu, có vẻ tạm yên tâm với câu trả lời thành thật đó hơn là một câu "ổn" suông. "Có gì mày nhắn tao ngay, giờ nào cũng được, đừng ngại."
Vy gật đầu, đội mũ bảo hiểm, nhìn Đăng đạp xe khuất dần ở ngã rẽ trước khi mình cũng lên xe chạy về hướng ngược lại, lòng nhẹ hơn một chút dù chưa có gì thực sự được giải quyết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →