Chín giờ tối, cửa phòng đã khoá, đèn bàn tắt, Vy ngồi thu người trên giường, lưng tựa đầu giường, chăn kéo ngang đùi dù trời không lạnh. Cô tạo một tài khoản phụ trên ứng dụng nhắn tin, dùng một cái tên không liên quan gì tới mình, rồi gõ lại từ khoá "Anh Em Đam Mê Con Số" vào ô tìm kiếm.
Nhóm hiện ra ngay, hai trăm mười tám thành viên, ảnh đại diện là một biểu tượng con số 8 màu vàng trên nền đen, không mô tả, không quy tắc nhóm được ghim rõ ràng như những nhóm bình thường khác cô từng vào. Cô bấm tham gia, chờ vài giây, được duyệt gần như ngay lập tức, không ai hỏi han gì.
Màn hình chat hiện ra, và Vy phải mất một lúc mới quen được với luồng tin nhắn đang chạy liên tục, nhanh, dày đặc những cụm từ cô không hiểu hết nghĩa. Kèo. Cửa trên. Cửa dưới. Chốt tỷ lệ. Có người gửi những dòng số kỳ lạ kiểu "1.85 - 1.95", có người trả lời bằng vài chữ viết tắt, có người chỉ gửi một icon lá cỏ non màu xanh không kèm chữ nào.
Cô cuộn ngược lên, cố tìm hiểu logic của nhóm, và dần dần nhận ra đây không chỉ có một chủ đề. Có những đoạn nói về bóng đá, tỷ số, đội hình, cô hiểu ngay đó là cá độ bóng đá, thứ cô từng nghe loáng thoáng mấy đứa bạn cấp ba trai nhắc tới. Nhưng xen giữa đó, có những đoạn khác hẳn, không liên quan gì tới thể thao, chỉ có một bí danh, một con số, và mấy chữ viết tắt lạ.
phong_vien_le — 47 ngày — mới mở, cửa dưới đẹp mama_bau2 — 203 ngày — sắp về rồi, nhìn nhật ký là biết hoc_gioi_that — 31 ngày — kèo tươi, ai vào không
Vy đọc từng dòng, tim đập nhanh dần. Cô không hiểu hết những từ lóng, nhưng cô hiểu đủ để nhận ra một điều: đây không phải chuyện bóng đá. Mỗi dòng như vậy đi kèm một con số ngày, và cô đoán, dù chưa chắc chắn, rằng nó liên quan tới những chuỗi giống hệt chuỗi của cô, trên một ứng dụng nào đó tương tự Ổn., hoặc chính là Ổn.
Cô cuộn tiếp, tìm tên mình, tìm bí danh cỏ_lặng, nhưng không thấy trong những tin nhắn gần đây, có lẽ vì tin đó đã trôi xa xuống dưới sau vài ngày. Chỉ có phần ghim đầu nhóm, một danh sách dài hơn cô tưởng, chia thành mấy cột nhỏ cô không rành cách đọc, những dòng bí danh và con số ngày nối tiếp nhau dài tới mức cô phải cuộn màn hình mấy lần mới hết, chưa kịp đếm đã thấy đầu óc quay cuồng.
Cô ngồi im rất lâu, chỉ nhìn màn hình sáng trong bóng tối căn phòng, không cuộn thêm, không gõ gì, chỉ để cho thông tin đó thấm dần vào đầu. Cảm giác lúc này không hẳn là sợ theo kiểu giật mình như tối hôm kia, mà là một nỗi rợn người chậm rãi hơn, giống như đang đứng nhìn xuống một cái hố sâu mà mình chưa biết đáy nó ở đâu.
Cô thử đọc lại vài dòng bình luận rải rác dưới các bí danh, cố hiểu thêm ngữ cảnh. Có người viết "con này chắc trụ được lâu, tao theo dõi cả tháng rồi thấy đều lắm", có người khác trả lời bằng một icon cười, không kèm chữ nào. Không ai trong số đó nhắc tới việc người đứng sau mỗi bí danh là một con người có tên thật, có một buổi sáng thức dậy, có một lý do nào đó khiến họ bắt đầu đếm ngày. Với họ, có vẻ tất cả chỉ là những dòng chữ trên màn hình, những con số lên xuống như giá cổ phiếu, không hơn.
Đồng hồ báo mười giờ rưỡi. Cô thoát khỏi nhóm, không rời hẳn, chỉ tắt thông báo, rồi chụp lại nguyên màn hình danh sách ghim, lưu vào một thư mục riêng trong điện thoại. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường vàng hắt vào một góc tường, tiếng xe máy chạy xa dần ngoài đường lớn.
Cô không nhắn cho Đăng ngay, dù rất muốn. Cô muốn tự mình nhìn thêm một chút nữa trước khi kéo ai vào, muốn chắc chắn mình không đang hiểu lầm chuyện gì đó rất bình thường thành một điều đáng sợ không cần thiết. Nhưng ngay cả khi tự nhủ như vậy, cô vẫn cảm thấy rõ một điều: đây không phải sự trùng hợp, và cô không phải người duy nhất đang bị nhắc tới trong nhóm chat đó, dù chưa biết chính xác những người khác kia là ai, và họ có biết mình đang bị nhắc tới hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →