Căn tin trường giờ trưa ồn ào như mọi ngày, tiếng muỗng đũa va vào khay nhựa, tiếng loa phát bài nhạc trẻ nào đó lẫn trong tiếng nói chuyện của hàng trăm sinh viên. Vy ngồi đối diện Nhi ở bàn góc, khay cơm trước mặt còn nguyên, cô chưa đụng đũa.
"Mày hỏi gì cơ?" Nhi nhai vội miếng cơm, ngước lên nhìn Vy, thấy vẻ mặt bạn khác thường thì dừng đũa lại.
"Cái nhóm mày thêm tao hôm trước ấy, có cái tin nhắn ghim đầu nhóm, mày biết ai đăng không?" Vy cố giữ giọng bình thường, dù trong lòng tim vẫn đập nhanh hơn thường lệ từ tối qua.
Nhi lấy điện thoại ra, lướt lên tìm, nhíu mày khi thấy đúng dòng ghim Vy nói tới. "Ơ, cái này á? Tao cũng không để ý, chắc là ai đó share lại thôi. Nhóm này ba trăm mấy người, ai thêm gì vào tao đâu kiểm soát hết được."
"Mày có biết tài khoản đăng gốc không? Không phải người ghim, mà người đăng đầu tiên ấy."
Nhi lướt thêm, bấm vào phần thông tin bài đăng, cau mày. "Ghi là chuyển tiếp từ một nhóm khác, không hiện tên người đăng gốc. Sao vậy, có gì không ổn hả?"
Vy do dự một giây, không chắc nên nói tới đâu. Cô chưa hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, và cô không muốn kéo Nhi vào một thứ có thể chẳng liên quan gì tới cậu ấy. "Không có gì lớn đâu, chỉ là tấm ảnh đó trông giống thông tin cá nhân của tao, tao hơi ngạc nhiên thôi."
"Ơ thật á?" Nhi trợn mắt, giọng lo lắng thật sự. "Để tao coi lại coi, hình như tao nhớ có đứa share cái đó vào cùng lúc với một loạt ảnh linh tinh khác, tao lướt qua chả để ý làm gì."
Nhi cuộn ngược lịch sử chuyển tiếp trong nhóm, chậm rãi, vừa lướt vừa lẩm bẩm đọc tên các nhóm. "Đây rồi, hình như từ cái nhóm này nè, tên nó là... 'Anh Em Đam Mê Con Số'. Nghe tên chả hiểu làm gì luôn."
Vy nhìn vào màn hình Nhi đưa qua, chép lại tên nhóm vào ghi chú trên điện thoại mình, tay hơi cứng. "Cảm ơn mày, để tao coi thử."
"Ê mà có chuyện gì thì nói tao nghe, đừng giấu." Nhi nhìn Vy, ánh mắt thật lòng lo lắng, không phải kiểu tò mò hóng chuyện. "Mày với tao học chung từ đầu năm, tao thấy mày dạo này ổn hơn nhiều rồi, đừng để cái gì linh tinh làm phiền lại."
Vy im lặng một lúc, cảm động hơn cô nghĩ trước lời nói đó. Nhi không phải bạn thân kiểu biết hết mọi chuyện về cô, chỉ là bạn cùng lớp, cùng nhóm bài tập, nhưng ánh mắt lúc này thật hơn hẳn những câu hỏi thăm xã giao Vy vẫn quen nhận từ người khác. Cô nhớ tới cảnh Nhi hồi đầu năm từng thức khuya giúp cô hoàn thiện một bài tập nộp trễ, không cần hỏi lý do vì sao Vy chậm hơn mọi người, chỉ ngồi xuống cạnh, cắm cúi vẽ cùng tới ba giờ sáng.
"Ừ, tao biết." Vy gật đầu, cố nặn ra một nụ cười, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. "Chắc chỉ là hiểu lầm thôi, để tao xem thử đã."
Nhi không hỏi thêm, quay lại ăn cơm, nhưng thi thoảng vẫn liếc sang Vy một cách kín đáo, như thể đang cân nhắc có nên hỏi thêm không. Vy cầm đũa lên, cố ăn vài miếng cho có, vị cơm hôm nay nhạt thếch trong miệng cô, không phải vì cơm dở, mà vì đầu óc cô đang ở một nơi khác hoàn toàn, đang lặp đi lặp lại cái tên nhóm vừa chép được.
Sau giờ trưa, hai người chia tay ở hành lang, Nhi rẽ vào lớp thực hành, Vy đứng lại một mình cạnh cầu thang, rút điện thoại ra, mở lại ghi chú vừa lưu. "Anh Em Đam Mê Con Số." Cô gõ tên đó vào ô tìm kiếm của ứng dụng nhắn tin, chần chừ một lúc lâu trước khi bấm vào kết quả hiện ra, một nhóm công khai với biểu tượng mặc định, không có mô tả gì, chỉ ghi vỏn vẹn số lượng thành viên: hai trăm mười tám.
Cô chưa bấm vào xem, chỉ nhìn con số đó một lúc, cảm giác như đang đứng trước một cánh cửa cô không chắc mình có muốn mở hay không. Tiếng chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên đâu đó cuối hành lang, sinh viên bắt đầu túa ra khỏi các lớp, dòng người đi ngang qua cô như một dòng nước chảy quanh một tảng đá đứng yên. Vy cất điện thoại vào túi, hít một hơi, rồi bước theo dòng người vào lớp, quyết định sẽ mở nhóm đó vào tối nay, khi chỉ có một mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →