🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mười giờ tối, Vy nằm nghiêng trên giường, đèn bàn đã tắt, chỉ còn ánh sáng điện thoại chiếu lên mặt cô trong bóng tối. Bài tập nhóm buổi sáng khiến cô mệt hơn dự tính, nhưng chưa buồn ngủ, tay vẫn lướt điện thoại theo quán tính, cuối cùng dừng lại ở nhóm chat Nhi thêm vào hôm trước, cái tên nhóm nghe rất bình thường: "Sinh Viên Trao Đổi Đồ Cũ HCM".

Cô cuộn lên xem thử vài tin nhắn gần nhất, phần lớn là rao vặt: bán sách giáo trình cũ, cho thuê phòng trọ, tìm mua xe đạp thể thao. Không có gì đáng chú ý. Cô định thoát ra, tắt điện thoại, thì mắt lướt qua một dòng chữ được ghim ở đầu nhóm, phần "Tin nhắn đã ghim" mà bình thường cô chẳng bao giờ để ý tới.

Cô bấm vào.

Dòng ghim không phải rao vặt. Đó là một tấm ảnh chụp màn hình, gửi từ một tài khoản tên lạ hoắc, kèm một dòng chữ ngắn phía trên: "share lại giúp t cái này, coi có ai biết gì không." Tấm ảnh mở rộng ra, và trong nửa giây Vy chưa hiểu mình đang nhìn cái gì, chỉ thấy quen. Rồi cô nhận ra.

Đó là khối trạng thái app Ổn. của chính cô.

Ổn. > cỏ_lặng · chuỗi 112 ngày > "Hôm nay mình có ổn không?" > [ Ổn ] [ Không ổn ]

Bên dưới ảnh, dòng caption của người gửi gốc, được ai đó chụp lại kèm luôn cả phần bình luận, có một dòng ngắn cô không hiểu hết nghĩa nhưng đủ khiến cả người lạnh đi:

cỏ_lặng — 112 ngày — cửa dưới ăn 1 ăn 3

Vy ngồi bật dậy, lưng thẳng đơ, điện thoại gần như rơi khỏi tay. Cô đọc lại ba lần. Con số một trăm mười hai đúng là chuỗi của cô, đúng ngày, đúng tới từng chi tiết font chữ, đúng cả cái bí danh chỉ mình cô biết, thứ cô chưa từng nói cho ai ngoài chính app, kể cả Đăng cũng không biết. Chữ "cửa dưới" nghe như một thuật ngữ nào đó cô không rành, nhưng "ăn 1 ăn 3" thì cô nghe loáng thoáng đâu đó, có lẽ từ mấy đứa bạn cấp ba hay xem bóng đá, nghe như cách người ta nói về việc đặt tiền.

Cô mở ứng dụng Ổn., kiểm tra lại chuỗi thật của mình. Một trăm mười hai, đúng như trong ảnh, vẫn đang hiển thị y hệt trên màn hình cô đang cầm. Không có gì thay đổi, không có cảnh báo, không có gì cho thấy tài khoản bị xâm nhập. Chỉ là ai đó, ở đâu đó, đã có được đúng tấm ảnh này, đủ rõ, đủ mới, và đưa vào một nhóm chat cô chưa từng vào tới trước tuần này.

Cô thử vào phần Cài đặt, lướt qua từng mục một cách vô thức, không hẳn biết mình đang tìm gì. Có một mục tên "Riêng tư" cô chưa từng mở, bên trong lại chia thành mấy mục nhỏ hơn nữa, chữ nhỏ, không có gì được tô đậm hay cảnh báo. Cô lướt qua nhanh, không hiểu hết ý nghĩa của từng dòng, đầu óc lúc này chỉ còn đủ chỗ cho một câu hỏi duy nhất cứ lặp đi lặp lại: ai, và bằng cách nào.

Ngón tay cô lướt lên màn hình khoá của chính chiếc điện thoại đang cầm, nơi hình nền là một tấm ảnh chụp màn hình khác, cũ hơn nhiều, ngày cô mới bắt đầu dùng app, chuỗi ngày một, cô giữ lại nó như một cách nhắc mình đã đi được bao xa. Cùng một kiểu ảnh, cùng một khối chữ, chỉ khác con số và khác việc một tấm là của riêng cô, còn tấm kia đang trôi nổi trong một nhóm ba trăm bốn mươi người lạ.

Cô chụp lại toàn bộ màn hình, cả dòng ghim, cả phần bình luận phía dưới, tay hơi run tới mức phải chụp lại lần thứ hai vì lần đầu bị mờ. Cô mở khung chat với Đăng, gõ chữ đầu tiên, xoá, gõ lại.

Vy: Đăng ơi mày còn thức không

Không có trả lời ngay. Cô nhìn đồng hồ, mười giờ mười hai phút, giờ này Đăng có thể đang ngủ hoặc đang học bài. Cô gõ thêm một dòng, ngón tay chần chừ trước khi gửi, rồi vẫn gửi.

Vy: Tao vừa thấy cái này lạ lắm, mày xem giúp tao được không

Cô đính kèm ảnh chụp màn hình, gửi đi, rồi đặt điện thoại xuống giường, hai tay ôm lấy đầu gối. Căn phòng tối im lặng, chỉ có tiếng quạt trần quay đều, tiếng xe máy thi thoảng chạy ngang ngoài đường. Vy nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh đèn đường hắt vào một vệt sáng mờ trên tường, cố hít thở chậm lại theo cách Như từng dạy, đếm bốn nhịp vào, giữ bốn nhịp, rồi thở ra bốn nhịp.

Điện thoại rung nhẹ trên giường. Cô cầm lên ngay, tim đập nhanh hơn cả lúc đọc tin nhắn kia.

Đăng: đợi tao xem Đăng: cái này là cái gì vậy?

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →