🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán trà đá cô Sáu nằm ngay góc đường gần cổng sau trường Kiến trúc, chỉ có ba cái bàn nhựa thấp kê dưới tán một cây sao đen to, ghế nhựa đủ màu không cái nào giống cái nào. Giá tám nghìn một ly, đá nhiều hơn trà, cô Sáu bán từ hồi Vy còn học cấp ba gần đó, tính tới nay chắc cũng mười mấy năm. Vy và Đăng hay ngồi đây sau giờ học, không phải vì trà ngon đặc biệt gì, chỉ vì quen, vì rẻ, và vì từ chỗ này có thể nhìn thẳng ra con đường đông xe cộ giờ tan tầm mà không cần nói gì cũng thấy dễ chịu.

"Mai tao thi giữa kỳ môn Cấu trúc dữ liệu." Đăng nói, khuấy ly trà đá bằng ống hút, đá va vào thành ly kêu lách cách. "Học cả tuần mà vẫn thấy như chưa học gì."

"Mày lo gì, năm nào mày cũng qua môn mà." Vy đáp, cắn một miếng bánh tráng trộn mua ở xe đẩy gần đó, cay tới mức phải hít hà.

"Qua không có nghĩa là không lo." Đăng cười, đẩy ly trà về phía cô. "Mày uống bớt đi, tao mua nhiều đá quá."

Hai người ngồi đó gần nửa tiếng, nói đủ thứ chuyện không đầu không cuối: một bộ phim mới ra rạp tuần sau, một đứa bạn chung hồi cấp ba vừa đăng ảnh du học Nhật, chuyện Đăng đang để dành tiền mua một cái máy ảnh phim cũ từ một hội nhóm trên mạng. Không có gì nặng nề, không ai nhắc tới bác sĩ Như, tới app, tới bất cứ điều gì liên quan tới tám tháng trước. Đó vốn cũng là một phần không nói ra giữa hai người: những buổi chiều như thế này được giữ riêng, không phải chỗ để mang chuyện nặng vào.

Cô Sáu bưng ra thêm đĩa đậu phộng rang muối, đặt xuống bàn không nói gì, chỉ liếc nhìn hai đứa rồi quay vào trong. Đăng bốc một nắm, vừa nhai vừa kể chuyện hồi cấp ba cả hai từng trốn tiết ra đúng quán này ngồi, sợ cô chủ nhiệm đi ngang phát hiện, cuối cùng bị bắt gặp thật, phải viết kiểm điểm chung một tờ giấy. Vy cười tới sặc nước, phải vỗ ngực mấy cái. Cô nhớ lại cảm giác hồi đó, một nỗi lo rất nhỏ, rất con nít, khác hẳn với những gì choán lấy đầu cô bây giờ, nhưng nhớ lại vẫn thấy dễ chịu, như chạm vào một phiên bản cũ của chính mình chưa biết trước những gì sắp tới.

Nắng chiều nhạt dần sau tán cây sao đen, gió thoảng qua làm rung mấy tờ quảng cáo dán trên cột điện gần đó. Một chiếc xe bán bắp xào đẩy ngang qua, mùi bơ tỏi thơm nức làm cả hai quay đầu nhìn theo cùng lúc, rồi bật cười vì cùng một phản xạ.

"À, quên." Đăng chợt nhớ ra, lục túi áo khoác lấy ra một hộp nhỏ méo mó. "Tao mua được cuộn phim này ở chỗ bán đồ cũ trên đường Nguyễn Kiệm, hết hạn từ hai nghìn lẻ chín, chưa biết chụp có ra hình không, để tao thử máy ảnh mượn của ông anh họ."

Vy cầm hộp phim lên xem, lắc lắc thử, cười. "Mày định chụp gì đầu tiên?"

"Chưa biết. Chắc chụp cái gì đó bình thường thôi, để coi máy có còn dùng được không đã."

Câu chuyện trôi tiếp sang việc chọn phim gì để đi xem cuối tuần, Đăng đề nghị một bộ hài kịch nhẹ nhàng, Vy gật đầu đồng ý ngay không cần cân nhắc nhiều. Có những quyết định như vậy dễ dàng lạ thường, khác hẳn với phần lớn những quyết định khác trong đầu cô dạo này, thứ luôn cần suy tính trước sau, cân đo mọi khả năng trước khi dám gật đầu.

"À, tao nói cái này nghe buồn cười." Đăng vừa nói vừa đứng dậy dọn hai cái ly rỗng trả lại cho cô Sáu. "Tao coi lại lịch sử xem phim tháng này, tính ra tao xem liên tục support hoài, chắc tính streak coi phim của tao còn dài hơn streak của mày trên cái app kia."

Vy bật cười, đứng dậy theo, đeo balo lên vai. "Streak coi phim thì tính làm gì, có ai theo dõi đâu mà sợ."

"Ai biết được." Đăng nhún vai, cười, dắt xe ra khỏi lề đường. "Biết đâu có ngày có người theo dõi thật."

Câu nói buông ra nhẹ tênh, chỉ là một câu đùa vu vơ giữa hai đứa bạn thân trước khi chia tay về nhà, không mang ý gì khác. Vy cười theo, đội mũ bảo hiểm, vẫy tay chào Đăng rồi đạp xe về hướng Nơ Trang Long, để lại câu nói đó tan vào tiếng còi xe và ánh đèn đường vừa bật sáng phía sau lưng.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →