🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng chờ ở tầng hai một căn nhà phố trên đường Trần Quốc Thảo có một chậu trầu bà lá to bằng bàn tay đặt cạnh cửa sổ, và một hũ thuỷ tinh đựng kẹo bạc hà trên bàn lễ tân, loại kẹo bọc giấy bóng kính màu xanh dương nhạt. Vy tới sớm mười phút như mọi lần, lấy đúng một viên, bóc vỏ, cho vào miệng trước khi ngồi xuống ghế chờ. Vị the lan ra sau vài giây, quen thuộc tới mức gần như trở thành một phần của nghi thức bước vào phòng khám, giống cách một số người hít một hơi thật sâu trước khi làm gì đó cần can đảm.

Bốn giờ chiều, không nắng gắt như buổi trưa, chỉ còn một vệt sáng vàng nhạt trải qua khung cửa sổ lên sàn gỗ. Vy đã tới đây đều đặn mỗi hai tuần từ tháng Chín năm ngoái, đủ lâu để thuộc từng chi tiết nhỏ trong không gian này: tiếng quạt trần quay chậm, mùi tinh dầu sả nhè nhẹ, tấm rèm vải lanh màu be hơi ngả vàng ở góc gần cửa sổ vì nắng chiếu lâu năm.

"Vy vào được rồi." Chị lễ tân gọi.

Phòng làm việc của bác sĩ Đoàn Quỳnh Như nhỏ, ấm, có một chiếc ghế bành bọc vải nhung màu xanh rêu kê đối diện chiếc ghế của cô, giữa hai người là một cái bàn thấp với hộp khăn giấy và một chậu cây lưỡi hổ nhỏ. Như mặc áo blazer be nhạt như thường lệ, tóc ngắn ngang cằm, gương mặt điềm tĩnh nhưng không lạnh.

"Hai tuần rồi nhỉ." Như mở lời, không nhìn vào giấy tờ, chỉ nhìn Vy. "Dạo này thế nào?"

"Cũng ổn." Vy ngồi xuống ghế bành, hai tay đặt lên đùi. "Bài vở nhiều, nhưng không tới mức quá tải."

"Chuỗi trên app sao rồi?"

"Một trăm lẻ chín." Vy đáp ngay, không cần tính, con số này luôn nằm sẵn trong đầu cô như một phần của ngày, giống việc nhớ hôm nay thứ mấy. "Vẫn đều."

Như gật đầu chậm, không có vẻ gì đặc biệt ngạc nhiên hay vui mừng, chỉ đơn thuần ghi nhận. "Em có để ý gì khác không, ngoài con số?"

Câu hỏi này Như hay hỏi, và Vy chưa bao giờ thấy dễ trả lời. "Khác kiểu gì ạ?"

"Kiểu như, em có cảm thấy chính mình khác đi không, hay chỉ là con số khác đi?" Như nghiêng đầu nhẹ, giọng không hối thúc. "Nhiều người dùng mấy app đếm ngày này, đôi khi họ tập trung vào việc giữ con số tới mức quên mất hỏi bản thân câu hỏi ban đầu."

Vy im lặng một lúc, tay vô thức chạm vào túi áo, nơi có cây bút chì cô luôn mang theo dù chẳng vẽ gì ở đây. "Con nghĩ... hai cái đó liên quan tới nhau mà."

"Có thể." Như không phản bác, chỉ để câu nói lơ lửng đó tồn tại giữa hai người một lúc. "Nhưng giả sử, chỉ giả sử thôi, mai chuỗi của em về lại số không. Em nghĩ điều gì sẽ xảy ra?"

Câu hỏi làm Vy khựng lại, không phải vì nó khó, mà vì cô nhận ra mình chưa từng thực sự nghĩ tới nó theo cách nghiêm túc. Cô luôn coi khả năng đó như một thứ ở rất xa, một cơn bão dự báo nhưng chưa bao giờ thật sự tin sẽ đổ bộ.

"Chắc là... con sẽ thấy mình thất bại." Vy nói, chậm, như đang thử từng chữ trước khi buông ra. "Kiểu như mọi công sức tám tháng qua tự nhiên mất hết."

"Nó không mất hết đâu." Như nói, giọng chắc nhưng không gay gắt. "Ứng dụng đó vẫn giữ nguyên lịch sử của em, đúng không? Một trăm lẻ chín ngày trước đó vẫn ở đó, vẫn là thật, dù con số hiện tại có về không hay không."

Vy gật đầu, nhưng trong lòng chưa hoàn toàn tin điều đó, giống cách người ta gật đầu với một lý thuyết đúng trên giấy nhưng chưa chạm được vào cảm giác thật. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh chiều đã ngả sang màu cam nhạt, một chiếc lá trầu bà khẽ rung vì luồng gió từ quạt trần.

"Con nghĩ tại sao con cần con số đó xác nhận điều con đã biết vậy." Như hỏi tiếp, nhẹ nhàng, không phải một lời trách, chỉ là một câu hỏi để mở ra.

Vy không trả lời ngay. Cô lại chạm vào cây bút chì trong túi, xoay nó một vòng, rồi thôi. Buổi trị liệu còn hai mươi phút nữa mới hết, và cô biết mình sẽ mang câu hỏi đó về nhà, chưa có câu trả lời, giống như phần lớn những câu hỏi quan trọng nhất Như từng đặt ra cho cô suốt tám tháng qua.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →