🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giảng đường B3 lúc tám giờ sáng đông kín, tiếng ghế nhựa kéo lê trên sàn xen với tiếng cười nói của mấy chục sinh viên năm nhất chưa kịp tỉnh hẳn. Vy ngồi hàng thứ ba, mở sổ tay, không mở điện thoại. Đây là quy tắc cô tự đặt cho mình từ học kỳ trước: giờ học không cầm điện thoại, trừ khi có việc thật sự cần.

"Ê, Vy." Phạm Yến Nhi trượt vào ghế bên cạnh, thở hổn hển như vừa chạy từ bãi xe lên. "Tối qua có đứa nào rao bán bộ màu Copic gần như mới trong nhóm lớp không? Tao thấy có người share lại giá rẻ mà tìm hoài không ra."

"Nhóm nào?"

"Nhóm trao đổi đồ cũ ấy, mày chưa vào à?" Nhi đã cầm điện thoại quét mã QR trước khi Vy kịp trả lời, chĩa màn hình sang. "Vào đi, ba trăm mấy người, có gì hay là biết liền."

Vy quét mã, một cái tên nhóm hiện ra kèm biểu tượng mặc định, không có gì đáng chú ý. Cô để điện thoại vào túi áo khoác, chưa mở ra xem thêm. Giảng viên bước vào, cả lớp im dần, buổi học về nguyên lý bố cục bắt đầu với một loạt slide toàn ảnh chụp các công trình kiến trúc cổ, những đường nét đối xứng Vy vốn thích quan sát vì chúng có trật tự, có lý do rõ ràng cho từng góc, không giống phần lớn những thứ khác trong đời cô lúc này.

Giờ giải lao, Nhi kéo Vy ra hành lang, nơi nắng buổi sáng chiếu xiên qua dãy cửa sổ dài, làm sàn gạch loang một vệt sáng dài như một con đường nhỏ. "Tối qua tao học tới hai giờ sáng, mắt gần mù." Nhi than, dụi mắt. "Mày sao rồi, dạo này thấy ổn hơn không?"

"Ổn." Vy đáp, nhanh, quen thuộc, giống cách cô luôn trả lời câu hỏi này bất kể ai hỏi. Trong đầu cô thoáng qua câu tối qua đã nói với mẹ, gần như y hệt, chỉ khác người nghe. Cô không nói dối hẳn. Cũng không hẳn là nói thật. Nó nằm ở khoảng giữa, cái khoảng cô chưa từng thử gọi tên.

Nhi gật đầu, không hỏi thêm, quay sang kể chuyện một đứa bạn cùng phòng trọ mới chia tay người yêu, chuyện đó dẫn sang chuyện khác, rồi chuông vào lớp reo. Buổi học buổi sáng trôi qua bình thường, không có gì đáng nhớ, đúng như tên gọi của nó trong đầu Vy: một buổi sáng không có gì đặc biệt, loại buổi sáng cô từng ao ước có được nhiều hơn hồi năm ngoái.

Tiết hai là bài tập nhóm dựng bố cục cho một quảng trường tưởng tượng, bốn người một nhóm, Vy ngồi cùng ba bạn khác không thân lắm nhưng làm việc ăn ý. Cô thích những buổi như thế này, khi cả đầu óc dồn hết vào việc tính tỉ lệ, vào việc chọn một đường ngang cho bầu trời sao cho vừa mắt, không còn chỗ trống nào để nghĩ ngợi lan man. Có một khoảng gần bốn mươi phút cô hoàn toàn quên mất số ngày, quên mất tối qua, quên cả việc mình từng lo lắng gì, chỉ còn cây thước kẻ, tờ giấy croquis, và giọng một bạn trong nhóm cãi nhau vui vẻ về việc quảng trường nên có đài phun nước hay không.

Giờ tan học, Vy đi bộ ra bãi xe cùng Nhi, hai người chia tay ở cổng trường, Nhi rẽ trái về hướng ký túc xá, Vy rẽ phải về hướng đường Nơ Trang Long. Cô lấy xe đạp điện ra, đội mũ bảo hiểm, rồi mới rút điện thoại kiểm tra tin nhắn theo thói quen trước khi chạy xe.

Có một tin từ Đăng, gửi lúc bảy giờ sáng.

Đăng: Tối nay rảnh không, tao qua nhà mày học chung được không, có bài tập nhóm gấp Đăng: À với cả tao mua được cuộn phim máy ảnh cũ, để tối cho mày xem

Vy nhắn lại một chữ "ừ", cất điện thoại vào túi, rồi chợt nhớ ra chưa mở thử nhóm chat Nhi thêm sáng nay. Cô định mở, nhưng có tiếng còi xe sau lưng nhắc cô đang chắn lối ra bãi xe của người khác, đành cất điện thoại đi, đạp xe hoà vào dòng người giờ tan tầm.

Nắng trưa hắt xuống mặt đường nhựa nóng hầm hập, mùi khói xe lẫn mùi bún riêu từ một xe đẩy góc đường, tiếng còi xe inh ỏi ở ngã tư trước cổng trường. Vy đạp chậm, để gió tạt vào mặt, nghĩ tới việc tối nay sẽ ăn gì trước khi Đăng qua, nghĩ tới cuộn phim máy ảnh cậu vừa nhắc, nghĩ tới bất cứ điều gì trừ ba con tim vô hình đêm qua, thứ đã lặng lẽ trôi ra khỏi đầu cô ngay khi trời sáng, như phần lớn những nỗi bất an nhỏ vẫn thường làm.

Nhóm chat ba trăm bốn mươi thành viên vẫn nằm im trong điện thoại, biểu tượng thông báo hiện một con số nhỏ màu đỏ cô chưa buồn mở ra xem. Cô nhét điện thoại vào túi áo khoác, khoá dây an toàn mũ bảo hiểm, rồi hoà vào dòng xe đang nhích từng chút một qua ngã tư.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →