Mười một giờ bốn mươi hai phút, Vy ngồi khoanh chân trên giường, điện thoại dựng trên gối, ngón cái lơ lửng trên nút Ổn màu xanh lá non. Cô chưa bấm ngay. Mỗi tối đều có một khoảng nửa giây như vậy, không hẳn là do dự, chỉ là cô muốn tự hỏi lại chính mình trước khi con số nhảy lên một.
Hôm nay có ổn không.
Có. Cô nghĩ vậy, rồi bấm. Vòng tròn xanh khép lại quanh con số một trăm lẻ tám, một tiếng "tách" rất nhỏ phát ra từ loa điện thoại, âm thanh cô đã nghe hơn trăm lần tới mức không còn nghe thấy nữa. Cô tắt màn hình gần như cùng lúc, nhanh tới mức nếu ai đứng ngoài cửa nhìn vào chắc sẽ nghĩ cô vừa làm gì đó cần giấu. Không phải giấu. Chỉ là thói quen, giống cách cô luôn xoay cây bút chì 2B giữa ngón trỏ và ngón giữa mỗi khi phòng quá yên tĩnh.
Căn phòng mười bốn mét vuông của Vy nằm ở tầng bốn, không thang máy, cửa sổ nhìn ra dãy nhà đối diện với mấy chậu rau muống trồng trong thùng xốp. Bàn học kê sát tường, trên đó là một chồng giấy vẽ, hộp màu nước đã cạn quá nửa, và tấm bảng ghim vài bản phác thảo dở dang cho môn Bố cục. Vy tốt nghiệp cấp ba tám tháng trước, giờ là sinh viên năm nhất ngành Thiết kế Đồ hoạ ở Kiến trúc, và tám tháng trước cũng là lúc cô cài Ổn. theo lời gợi ý của bác sĩ Như, hai tuần sau cái đêm cô không nhớ rõ bằng ký ức mà chỉ nhớ bằng cảm giác: ánh đèn trắng, tiếng máy đo nhịp tim, tay mẹ nắm chặt tay cô tới mức đau.
Có tiếng gõ cửa hai tiếng, nhẹ, quen thuộc.
"Con chưa ngủ hả." Mẹ hé cửa, tay bưng một tô cháo nhỏ còn bốc hơi. "Mẹ nấu dư, con ăn chút cho ấm bụng."
"Con ổn mà mẹ, không cần đâu." Vy nói, nhưng vẫn với tay đón lấy tô cháo, vì cô biết nếu từ chối thẳng mẹ sẽ đứng đó thêm năm phút tìm cách khác để hỏi. Mẹ không hỏi thêm gì về việc con có ổn thật không, chỉ nhìn cô ăn một muỗng, gật đầu, rồi khép cửa lại nhẹ như lúc mở.
Vy ăn hết nửa tô, đặt phần còn lại lên bàn, cầm bút chì lên xoay vài vòng rồi đặt xuống. Cô nhìn sang chồng giấy vẽ, nghĩ tới bài tập minh hoạ chân dung chưa hoàn thành, nhưng không đủ sức bắt đầu lúc này. Có những tối như vậy, không tệ, chỉ là trống. Cô đã học được cách phân biệt hai thứ đó tám tháng nay, dù không phải lúc nào cũng chắc chắn mình phân biệt đúng.
Bác sĩ Như từng nói với cô, trong một buổi trị liệu hồi tháng Chín, rằng cảm giác "trống" không phải kẻ thù, nó chỉ là một trạng thái, giống như trời âm u chứ không phải trời sắp mưa bão. Vy nhớ câu đó vì nó khác hẳn cách người khác thường nói với cô lúc ấy, ai cũng hỏi con có sao không, chỉ có Như hỏi con đang cảm thấy cái gì, đặt tên nó xem nào. Cô chưa bao giờ giỏi đặt tên cảm xúc của mình bằng một từ duy nhất, nhưng cô giỏi đếm. Một trăm lẻ tám ngày. Tám tháng lẻ vài tuần kể từ đêm ở bệnh viện. Ba tiếng đồng hồ nữa là tới giờ báo thức cho buổi học sáng mai.
Ánh đèn bàn học vẫn sáng, hắt một quầng vàng nhỏ lên góc tường nơi treo tấm lịch cô tự vẽ minh hoạ mỗi tháng, tháng Ba năm nay là hình một nhánh cây khô đang nhú vài chiếc lá non, cô vẽ nó vào đúng cái đêm chuỗi chạm mốc một trăm ngày.
Điện thoại sáng lên trên gối. Vy cầm lên theo phản xạ, nghĩ là tin nhắn của Đăng, người vẫn hay nhắn cô lúc gần nửa đêm hỏi mai có rảnh không. Nhưng đó là một thông báo từ chính app Ổn., dòng chữ nhỏ hiện dưới biểu tượng chiếc lá:
Ổn. > cỏ_lặng · chuỗi 108 ngày > "Hôm nay mình có ổn không?" > [ Ổn ] [ Không ổn ]
Bên dưới, một dòng khác cô chưa từng thấy trước đây:
3 người vừa thả tim chuỗi của bạn.
Vy nhíu mày, đọc lại lần hai. Cô không nhớ mình từng bật tính năng nào cho phép người khác "thả tim" cái gì đó. Cô cũng không nhớ mình từng gửi chuỗi của mình cho ai xem, kể cả Đăng, kể cả mẹ. Bí danh cỏ_lặng vốn dĩ chỉ để một mình cô nhìn thấy, một cái tên cô chọn năm ngoái vì nó nghe giống một thứ gì đó không cần ai chú ý tới, không cần lên tiếng, chỉ cần còn sống ở đó thôi cũng đủ.
Cô bấm vào dòng thông báo, chờ trang tải. Không có gì hiện ra ngoài một vòng xoay loading rồi báo lỗi mờ nhạt: "Không tìm thấy nội dung." Cô thử lại một lần nữa, kết quả như cũ.
Có lẽ là lỗi hệ thống. App vẫn hay có mấy thông báo linh tinh, lần trước từng báo nhầm cô đạt "huy hiệu bảy ngày" khi cô đã qua ba trăm ngày từ lâu. Vy tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống gối, kéo chăn lên. Cô nhắm mắt, cố nghĩ về bài tập minh hoạ, về buổi trị liệu chiều mai, về bất cứ điều gì khác ngoài ba con tim vô hình vừa xuất hiện từ hư không.
Nhưng có một cảm giác nhỏ, mơ hồ, giống như khi đang đi trên đường quen mà bỗng thấy một tấm biển đổi chỗ so với hôm qua. Không có gì to tát. Chỉ là khác một chút, đủ để cô nằm thêm mười lăm phút nữa trước khi ngủ được, ngón tay vô thức lần tìm điện thoại dưới gối, rồi lại thôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →