Phòng khám bác sĩ Như buổi chiều thứ Sáu, ánh nắng ấm hơn hẳn những lần trước, phủ một màu vàng dịu lên khắp căn phòng nhỏ. Vy ngồi xuống ghế bành xanh rêu quen thuộc, lần này với một tâm thế khác hẳn mọi buổi trị liệu trước đây.
"Kể chị nghe hết đi, từ lúc đối chất với Bảo tới giờ." Như mở lời, ánh mắt đầy quan tâm.
Vy kể lại toàn bộ hành trình mấy tuần qua: buổi đối chất, việc báo công an, email gửi công ty, bài báo sáng nay, và cả cuộc trò chuyện thật lòng với mẹ trên sân thượng. Như lắng nghe không ngắt lời, thi thoảng gật đầu, ánh mắt dần sáng lên theo từng chi tiết Vy kể.
"Em đã đi được một chặng đường rất xa." Như nói khi Vy kể xong, giọng đầy sự công nhận chân thành. "Không chỉ về việc tìm ra sự thật, mà về cách em đối diện với chính mình trong suốt quá trình đó."
Vy mỉm cười nhẹ, một cảm giác ấm áp lan trong ngực trước lời khen đó. "Con vẫn còn sợ, chị à. Không phải mọi thứ đã hết sợ hoàn toàn."
"Sợ là bình thường." Như đáp, giọng nhẹ nhàng. "Không ai đòi hỏi em phải hết sợ hoàn toàn mới được coi là ổn. Chị muốn hỏi em một câu, sau tất cả những gì đã xảy ra, em nghĩ gì về cái chuỗi số kia bây giờ?"
Vy suy nghĩ một lúc, câu hỏi này khác hẳn với câu hỏi Như từng đặt ra nhiều tháng trước, khi cô còn coi con số đó là thước đo duy nhất cho giá trị bản thân. "Con nghĩ... nó vẫn có ý nghĩa với con, nhưng không còn là thứ duy nhất định nghĩa con là ai nữa."
Như gật đầu, mỉm cười, rồi nói ra câu mà bà đã ấp ủ muốn nói với Vy từ rất lâu, chờ đúng thời điểm này để buông ra. "Chuỗi số không đo được con người em là ai, Vy à. Nó chỉ là một công cụ, một cách để em tự quan sát mình, không phải một bản án, không phải một danh hiệu. Dù nó dài hay ngắn, dù nó về không bao nhiêu lần đi nữa, con người em vẫn luôn là em, đầy đủ, xứng đáng, không cần chứng minh qua bất kỳ con số nào."
Vy cảm thấy một cơn nghẹn dâng lên trong cổ họng, những lời đó chạm tới một nơi rất sâu trong lòng cô, nơi cô chưa từng thực sự tin tưởng hoàn toàn dù đã nghe những ý tương tự trước đây theo nhiều cách khác nhau. Lần này, sau tất cả những gì đã trải qua, cô mới thực sự cảm nhận được sức nặng thật của câu nói đó.
"Con cảm ơn chị." Cô nói, giọng nghẹn ngào nhưng ấm áp.
"Không cần cảm ơn chị đâu." Như lắc đầu nhẹ, mỉm cười. "Công của em hết, chị chỉ ngồi đây lắng nghe thôi. Nhưng chị hỏi thêm một câu nhỏ, tối nay em định chấm chuỗi của mình thế nào?"
Vy khựng lại một chút trước câu hỏi đó, nhận ra mình chưa nghĩ tới điều này suốt cả buổi trò chuyện. "Con nghĩ... con sẽ chấm Ổn, nhưng không phải vì con cần chứng minh gì với ai, chỉ là vì hôm nay, thật sự, con thấy mình ổn theo đúng nghĩa của nó."
"Nghe được đó." Như gật đầu, ánh mắt ấm áp. "Chấm vì thấy vậy thật, không phải vì phải giữ gì cả."
Trước khi ra về, Vy dừng lại ở bàn lễ tân như thói quen cũ, với tay lấy một viên kẹo bạc hà từ hũ thuỷ tinh quen thuộc. Nhưng lần này, cô lấy thêm một viên nữa, cầm cả hai trong lòng bàn tay.
"Em lấy hai viên à?" Chị lễ tân hỏi, hơi ngạc nhiên vì thấy khác lệ thường.
"Dạ, một cho con, một để dành cho mẹ con." Vy đáp, mỉm cười, một nụ cười không còn gượng ép như những lần trước, mà thật lòng, nhẹ nhõm.
Cô bước ra khỏi phòng khám, ánh nắng chiều vàng ấm trải khắp con đường Trần Quốc Thảo, hai viên kẹo bạc hà nắm chặt trong tay, một cử chỉ nhỏ bé nhưng mang một ý nghĩa lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài giản đơn của nó: lần đầu tiên sau rất lâu, cô nghĩ tới việc chăm sóc người khác cùng lúc với việc chăm sóc chính mình, không còn là hai việc tách biệt.
Trên đường về, cô ghé qua một tiệm tạp hoá nhỏ mua thêm ít trái cây mẹ thích, một hành động bộc phát không nằm trong kế hoạch, chỉ đơn giản vì cô muốn làm vậy. Người bán hàng, một bà cụ quen mặt vì Vy hay ghé mua nước uống sau giờ học, hỏi thăm vài câu vu vơ về việc học hành, Vy trả lời vui vẻ, một cuộc trò chuyện ngắn ngủi rất đỗi bình thường mà cô trân trọng hơn bao giờ hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →