Cuối tháng Sáu, học kỳ đầu tiên của Vy ở trường Kiến trúc đã kết thúc, điểm số công bố tuần trước tốt hơn cô mong đợi. Căn phòng mười bốn mét vuông vẫn vậy, chồng giấy vẽ trên bàn học giờ đã dày hơn nhiều so với hồi đầu năm, tấm lịch tự vẽ trên tường đã sang trang tháng Sáu, hình một tán cây xanh mướt đầy lá.
Mười giờ tối, Vy ngồi trên giường, điện thoại trong tay, mở phần Cài đặt của app Ổn., lần theo đúng bốn lớp menu cô đã học thuộc từ nhiều tuần trước. Cô tìm tới dòng "Chia sẻ để được cổ vũ", công tắc vẫn đang bật màu xanh lá như từ ngày cô cài app.
Cô chạm vào công tắc. Nó chuyển sang màu xám, tắt hẳn.
Một dòng thông báo nhỏ hiện lên xác nhận: "Bạn đã tắt chia sẻ công khai. Chuỗi của bạn giờ chỉ mình bạn nhìn thấy." Vy đọc dòng chữ đó, một cảm giác nhẹ nhõm thật sự lan khắp người, khác hẳn với sự nhẹ nhõm tạm thời cô từng có mỗi lần tắt màn hình vội vàng trước đây.
Cô thoát ra màn hình chính, nơi hiển thị khối trạng thái quen thuộc:
Ổn. > cỏ_lặng · chuỗi 34 ngày > "Hôm nay mình có ổn không?" > [ Ổn ] [ Không ổn ]
Ba mươi bốn ngày, không phải một trăm mười hai như hồi đầu truyện. Chuỗi đã về số không đúng đêm tháng Tư ấy, rồi bắt đầu lại từ đầu, và giờ đây, khi nhìn con số này, Vy không còn cảm thấy đó là một thất bại cần giấu giếm. Nó chỉ là một con số, một phần của một câu chuyện dài hơn nhiều so với những gì nó có thể diễn tả trọn vẹn.
Cô chạm vào nút Ổn. Vòng tròn xanh khép lại quanh con số ba mươi lăm, một tiếng "tách" nhỏ quen thuộc vang lên. Cô tắt màn hình, nhưng lần này không vội vàng, không phải vì sợ ai nhìn thấy, chỉ đơn giản là xong việc, đặt điện thoại xuống bàn nhẹ nhàng.
Bên ngoài, thành phố tháng Sáu vẫn ồn ào theo cách riêng của nó. Cách đây vài ngày, Đăng gửi cho cô xem một quảng cáo mới xuất hiện trên mạng xã hội, một app hẹn hò khác quảng bá tính năng "chuỗi kết nối" cho phép người dùng khoe số ngày trò chuyện liên tục với người yêu, kèm dòng chữ "được hàng nghìn người cổ vũ". Guồng máy vẫn tiếp tục vận hành ở đâu đó ngoài kia, dưới những cái tên khác, những hình thức khác, dù đường dây của Ông Tư đã bị khởi tố, dù Ổn. đã đổi mặc định tính năng chia sẻ, dù Bảo đã bị đình chỉ học và đang hợp tác với cơ quan điều tra.
Vy không còn cố gắng tin rằng mọi thứ đã kết thúc trọn vẹn. Cô hiểu rõ hơn ai hết, sau tất cả những gì đã trải qua, rằng một guồng máy lớn như vậy không biến mất chỉ vì một câu chuyện của riêng cô được kể ra ánh sáng. Nhưng cô cũng hiểu, câu chuyện của cô, và của Hân, và của những người khác cô chưa từng gặp, đã khiến ít nhất một phần nhỏ của guồng máy đó phải dừng lại, phải trả giá.
Cô nằm xuống, kéo chăn qua vai, nghĩ tới ngày mai, nghĩ tới việc gặp Đăng, gặp Nhi, gặp bác sĩ Như theo lịch hai tuần một lần vẫn giữ đều đặn. Cô nghĩ tới câu nói của Như tuần trước, về việc chuỗi số không đo được con người mình là ai, một câu cô biết mình sẽ còn nhớ tới rất lâu về sau.
Điện thoại trên bàn sáng lên một lần cuối trước khi cô định ngủ. Cô với tay cầm lên, một tin nhắn từ mẹ, gửi lúc hai mươi ba giờ mười lăm phút, không đề cập gì tới chuỗi ngày, tới ổn hay không ổn, chỉ vỏn vẹn một câu rất thường:
Mẹ: Ngủ ngon. Mai mẹ nấu canh chua.
Vy nhìn dòng tin nhắn đó một lúc lâu, một nụ cười chậm rãi nở trên môi. Cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại, và lần đầu tiên sau rất nhiều đêm, giấc ngủ tìm tới cô nhẹ nhàng, không cần phải cố gắng gì thêm.
Nếu bạn đang đọc tới đây và nhận ra mình, hoặc một người quen, đang mang một gánh nặng tương tự Vy từng mang, đừng chờ tới lúc không còn chịu nổi mới lên tiếng. Đường dây nóng Ngày Mai — 096 306 1414 — hoạt động miễn phí từ 8h đến 20h mỗi ngày, có người thật lắng nghe, không phán xét. Chuỗi ngày của bạn không đo được con người bạn là ai. Gọi cho ai đó, hôm nay, trước khi cần tới ngày mai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨