🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng Vy sáng thứ Sáu, ánh nắng dịu nhẹ chiếu qua cửa sổ, khác hẳn không khí căng thẳng của những tuần trước. Cô nằm trên giường, cầm điện thoại lướt tin tức buổi sáng theo thói quen, mắt còn hơi díu vì vừa thức dậy.

Một bài báo ngắn xuất hiện trên trang tin công nghệ, tiêu đề không giật gân: "Cơ quan chức năng điều tra một đường dây cá cược trực tuyến liên quan tới các ứng dụng theo dõi sức khoẻ tinh thần." Vy đọc lướt qua, tim đập nhanh hơn khi nhận ra những chi tiết trong bài viết khớp với những gì cô đã trình báo hai tuần trước.

Bài báo không nêu tên cô, giữ đúng cam kết bảo mật danh tính người tố giác, chỉ trích dẫn nguồn tin từ cơ quan điều tra xác nhận đang thu thập chứng cứ với một đường dây cá cược mở rộng sang các hình thức phi truyền thống, trong đó có việc đặt cược trên chuỗi ngày phục hồi sức khoẻ tâm lý của người dùng một ứng dụng không được nêu tên cụ thể.

Vy đọc đi đọc lại bài báo vài lần, cảm giác trong lòng không phải sự hả hê chiến thắng như cô từng tưởng tượng sẽ có, mà là một sự nhẹ nhõm mệt mỏi, xen lẫn một nỗi lo lắng mơ hồ không rõ hình dạng về những gì sẽ tiếp diễn.

Cô nhắn tin hỏi Bảo xem cậu có ổn không sau khi tin tức lan ra, một cử chỉ cô cũng không hoàn toàn hiểu rõ động cơ của chính mình, có lẽ vì cô vẫn còn nhớ hình ảnh cậu ngồi cúi đầu trên bậc thềm tối hôm đối chất. Bảo trả lời sau một lúc lâu, một tin nhắn ngắn: "Tao ổn, đang hợp tác với công an, cảm ơn mày đã hỏi." Vy đọc dòng đó, không biết nên cảm thấy thế nào, chỉ gật đầu nhẹ với chính mình rồi tắt màn hình.

Cô mở email, thấy một thư phản hồi từ công ty Ổn., ký tên bởi bộ phận truyền thông, không phải Khang như lần gọi điện trước. Nội dung email trịnh trọng hơn hẳn, xác nhận đã tiếp nhận phản ánh, cam kết sẽ xem xét lại toàn bộ chính sách chia sẻ dữ liệu, hứa sẽ có thông báo chính thức tới người dùng trong thời gian tới.

Vy đọc email, không thấy vui mừng quá mức, chỉ gật đầu nhẹ, một sự công nhận thầm lặng rằng ít nhất mọi nỗ lực của cô và Đăng không hoàn toàn vô ích. Cô nhớ lại câu chuyện của Hân, tự hỏi liệu những thay đổi này có tới kịp lúc để giúp được những người khác đang trong hoàn cảnh tương tự hay không, hay chỉ là một lời hứa suông khác giữa rất nhiều lời hứa suông cô đã từng nghe qua tổng đài mấy tuần trước.

Cô nhắn tin báo tin cho Đăng và Nhi, cả hai đều trả lời ngay, mừng rỡ nhưng cũng thận trọng như cô.

Đăng: Tốt rồi, nhưng chưa xong đâu, đợi xem họ làm gì tiếp Nhi: Mừng cho mày, nhưng đừng chủ quan nha

Vy gật đầu đồng ý với cả hai, đặt điện thoại xuống, ngồi dậy khỏi giường, bước ra cửa sổ nhìn xuống con đường Nơ Trang Long buổi sáng, xe cộ vẫn tấp nập như mọi ngày, cuộc sống thành phố vẫn tiếp diễn không hề chậm lại vì bất kỳ điều gì vừa xảy ra trong đời cô.

Điện thoại rung lên một tin nhắn khác, không phải từ ai quen biết, một số điện thoại lạ gửi tới một đường link quảng cáo vay tiêu dùng lãi suất thấp, hoàn toàn không liên quan gì tới mọi chuyện vừa qua. Vy nhìn dòng tin nhắn đó, bật cười khẽ một mình, một tiếng cười nhẹ nhõm trước sự bình thường đến buồn cười của nó, một lời nhắc rằng thế giới ngoài kia vẫn tiếp tục ồn ào theo cách riêng của nó, không quan tâm tới những gì cô vừa trải qua.

Cô xoá tin nhắn đó, đặt điện thoại xuống bàn học, quyết định dành buổi sáng còn lại để nghỉ ngơi thật sự, một điều cô nhận ra mình đã lâu chưa cho phép bản thân làm trọn vẹn.

Mẹ gõ cửa, ló đầu vào hỏi con có muốn ăn sáng cùng không, giọng bình thường như mọi ngày, không còn dò xét như những tuần trước nữa. Vy gật đầu, khoác thêm áo, theo mẹ ra bếp, nơi mùi bánh mì nướng và trứng ốp la lan toả ấm áp, một buổi sáng bình thường mà giờ đây cô biết trân trọng hơn rất nhiều so với trước kia.

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →