🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng Đăng tối thứ Hai, cùng ngày sau buổi làm việc với công an, hai màn hình máy tính sáng, một cửa sổ soạn email mở sẵn. Vy ngồi cạnh, đọc lại từng dòng Đăng vừa gõ, cả hai đã bàn bạc nội dung suốt cả buổi chiều.

"Đọc lại lần cuối đi, xem còn thiếu gì không." Đăng nói, xoay màn hình về phía Vy.

Vy đọc chậm rãi, từng câu một. Email trình bày rõ ràng: việc tính năng "Chia sẻ để được cổ vũ" bị lợi dụng cho mục đích cá cược, số lượng nạn nhân ước tính, bằng chứng đính kèm, yêu cầu công ty xem xét nghiêm túc và có biện pháp khắc phục. Cuối email, thay vì ẩn danh như những gì cô từng làm suốt cả tháng qua, là chữ ký đầy đủ: Lý Thảo Vy.

"Mày chắc muốn ký tên thật không?" Đăng hỏi lại lần cuối, muốn chắc chắn Vy đã suy nghĩ kỹ.

"Chắc." Vy đáp, không do dự. "Nếu tao cứ giấu mình mãi, họ sẽ tiếp tục coi đây là chuyện nhỏ, không ai chịu trách nhiệm thật sự. Tao muốn họ biết có một người thật đang đứng sau lời phản ánh này, không phải một cái tên vô danh dễ dàng bỏ qua."

Cô nghĩ tới câu chuyện Hân kể tuần trước, về việc phải rút lui hoàn toàn khỏi mọi kết nối vì sợ hãi. Vy không muốn con đường của mình đi theo hướng đó. Cô muốn chọn một cách khác, dù có thể khó khăn hơn trong ngắn hạn: đối diện thẳng, công khai, thay vì tiếp tục thu mình lại trong bóng tối như suốt cả tháng qua.

"Mày nghĩ họ sẽ phản hồi sao?" Vy hỏi, dù biết Đăng cũng không có câu trả lời chắc chắn.

"Không biết được." Đăng thành thật đáp. "Nhưng với cả nhà báo đồng gửi, ít nhất họ không thể lờ đi hoàn toàn như lần gọi điện trước."

Đăng gật đầu, cảm phục trước sự quyết đoán của Vy, thêm địa chỉ email của người anh họ Nhi giới thiệu vào phần đồng gửi, một nhà báo công nghệ đã đồng ý theo dõi vụ việc sau khi Nhi liên hệ tuần trước.

"Gửi luôn chứ?" Đăng hỏi, con trỏ chuột đặt sẵn trên nút gửi.

Vy nhìn màn hình một lúc lâu, một cảm giác hỗn hợp giữa lo lắng và quyết tâm dâng lên trong lòng. Đây là bước không thể quay lại, khác hẳn với mọi hành động thận trọng, giấu mình cô đã làm suốt cả tháng qua.

"Gửi đi." Cô nói, giọng chắc chắn.

Đăng bấm nút gửi. Màn hình hiện dòng chữ "Đã gửi" kèm biểu tượng đối hiệu xanh nhỏ. Đồng hồ máy tính hiện đúng hai mươi ba giờ.

Vy nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, cảm giác nhẹ nhõm và hồi hộp đan xen. Không còn đường lùi nữa, danh tính thật của cô giờ đã gắn liền với toàn bộ câu chuyện, không thể rút lại.

"Mày ổn không?" Đăng hỏi, để ý thấy Vy im lặng khá lâu.

"Tao ổn." Vy đáp, và lần này, cô cảm nhận rõ ràng đó là sự thật, không phải một câu trả lời theo quán tính. "Tao chỉ đang cảm nhận cái cảm giác này thôi, cảm giác không còn phải giấu giếm gì nữa."

Đăng mỉm cười, đóng laptop lại một nửa, để màn hình vẫn sáng phòng trường hợp có phản hồi ngay. "Vậy giờ mình chỉ còn việc chờ thôi."

"Ừ, chờ thôi." Vy gật đầu, nhìn ra cửa sổ phòng Đăng nơi trời đêm thứ Hai yên tĩnh, ánh đèn đường hắt vào một vệt sáng vàng nhạt quen thuộc, và lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô cảm thấy chờ đợi không còn đáng sợ như trước, vì giờ đây cô không còn chờ đợi trong bóng tối một mình nữa.

Trước khi ra về, Vy nhắn tin báo tin cho Nhi và cả bác sĩ Như biết email đã được gửi đi. Nhi trả lời ngay bằng một tràng biểu tượng cổ vũ, còn Như chỉ nhắn lại một câu ngắn gọn nhưng đủ ấm áp: "Chị tự hào về em." Vy đọc dòng tin nhắn đó, mỉm cười, cất điện thoại vào túi rồi ra về, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn so với lúc bước vào phòng Đăng buổi chiều nay.

Đăng tiễn Vy xuống tận bãi xe, đứng đợi cho tới khi cô đội mũ bảo hiểm, nổ máy xe xong xuôi mới yên tâm quay vào nhà. "Ngủ ngon nha, mai tính tiếp." Cậu nói, vẫy tay chào. Vy gật đầu, chạy xe về nhà trong đêm yên tĩnh, lòng vẫn còn vương vấn cảm giác vừa buông bỏ được một gánh nặng đã mang theo quá lâu.

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →