🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng tiếp dân của công an quận sáng thứ Hai đơn giản, bàn ghế gỗ cũ, một chiếc quạt trần quay chậm phía trên. Vy ngồi giữa mẹ và Đăng, một tập tài liệu dày mang theo đặt gọn trên bàn: ảnh chụp màn hình, bảng khung giờ, lời khai viết tay của Bảo mà cậu đồng ý cung cấp sau buổi đối chất.

"Cháu trình bày lại từ đầu cho chú nghe được không?" Cán bộ tiếp nhận, một người đàn ông trung niên đeo kính, giọng nghiêm túc nhưng không lạnh lùng, mở sổ ghi chép.

Vy hít một hơi sâu, bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện, từ tấm ảnh chụp màn hình đầu tiên trong nhóm chat lạ, tới quá trình điều tra cùng Đăng, tới buổi đối chất với Bảo tuần trước. Mẹ ngồi cạnh, tay đặt nhẹ lên vai con, thi thoảng siết chặt hơn ở những đoạn khó nói.

Cán bộ lắng nghe chăm chú, thi thoảng ngắt lời hỏi thêm chi tiết, ghi chép cẩn thận vào biên bản. Khi Vy kể xong, ông xem qua tập tài liệu, gật gù.

"Đây là bằng chứng khá đầy đủ." Ông nói, giọng đánh giá cao. "Hành vi tổ chức đánh bạc dưới bất kỳ hình thức nào, kể cả những kèo phi thể thao như cháu mô tả, đều vi phạm pháp luật. Theo Điều 321 và 322 Bộ luật Hình sự, tổ chức đánh bạc với quy mô và số tiền như cháu trình bày có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự."

"Vậy chú sẽ điều tra vụ này chứ ạ?" Vy hỏi, giọng vừa hy vọng vừa lo lắng.

"Chú sẽ chuyển hồ sơ lên đội chuyên trách, họ sẽ tiến hành xác minh và điều tra theo đúng quy trình." Cán bộ đáp, giọng chắc chắn. "Việc này cần thời gian, nhưng với bằng chứng cụ thể như thế này, khả năng cao sẽ có kết quả."

Mẹ Vy lên tiếng, giọng có chút lo lắng. "Con gái tôi có bị ảnh hưởng gì không khi vụ việc được điều tra? Có phải công khai danh tính không?"

"Chúng tôi sẽ bảo mật thông tin người tố giác trong quá trình điều tra." Cán bộ trấn an. "Nhưng nếu vụ việc tiến tới giai đoạn khởi tố, có thể sẽ cần cháu làm nhân chứng, tuỳ diễn biến cụ thể."

Cán bộ lật lại một trang trong tập hồ sơ, chỉ vào con số Bảo đã ghi trong lời khai viết tay: tổng số tiền đã đặt cược vào riêng "kèo" của Vy, tính tới thời điểm đối chất, là bốn mươi bảy triệu đồng. "Với số tiền cụ thể như thế này, đủ để xác định đây là hành vi tổ chức đánh bạc quy mô lớn theo khung Điều 322, không phải một trò đùa nhỏ lẻ." Ông nói, giọng nghiêm túc.

Vy nhìn con số đó, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Bốn mươi bảy triệu đồng, một con số cụ thể, thật, đã từng được đặt cược vào việc cô sẽ suy sụp vào ngày nào, trong khi cô hoàn toàn không hay biết. Con số đó ở lại trong đầu cô suốt cả buổi sáng hôm đó, cụ thể hơn bất kỳ điều gì khác cô từng nghe trong toàn bộ câu chuyện này.

Vy gật đầu, cảm thấy một gánh nặng phần nào được san sẻ khi cuối cùng cũng có một cơ quan chính thức tiếp nhận và xử lý vấn đề, không còn chỉ dựa vào nỗ lực của riêng cô và Đăng nữa.

Cán bộ gấp lại tập hồ sơ, nhìn Vy với ánh mắt nghiêm túc nhưng ấm áp. "Chú muốn hỏi cháu một câu, không liên quan tới thủ tục. Cháu có muốn công khai chuyện này trên báo không, hay giữ kín danh tính hoàn toàn?"

Vy khựng lại trước câu hỏi này, một câu hỏi cô chưa thực sự chuẩn bị tinh thần đầy đủ để trả lời. Cô nhìn sang mẹ, rồi sang Đăng, cả hai đều để cô tự quyết định, không áp đặt ý kiến.

"Cháu... cháu chưa chắc chắn hoàn toàn." Vy đáp thành thật. "Nhưng cháu nghĩ, nếu công khai có thể giúp những người khác đang chịu chung cảnh ngộ với cháu biết được sự thật, cháu sẽ cân nhắc nghiêm túc."

Cán bộ gật đầu, không thúc giục thêm, chỉ đưa cho Vy một tấm danh thiếp ghi số điện thoại liên lạc. "Cháu cứ suy nghĩ kỹ, không cần quyết định ngay hôm nay. Có gì cần hỗ trợ thêm, cứ liên hệ chú qua số này."

Ra khỏi trụ sở công an, ánh nắng trưa chói chang khiến cả ba phải nheo mắt một lúc mới quen. Mẹ nắm tay Vy, siết nhẹ. "Con làm tốt lắm." Bà nói, giọng đầy tự hào xen lẫn xót xa. "Mẹ biết không dễ để kể lại hết mọi chuyện như vậy."

"Con thấy nhẹ người hơn nhiều rồi, có mẹ với Đăng ở đây mà." Vy đáp, mỉm cười nhẹ, cảm nhận rõ sự khác biệt giữa câu nói này với những lần nói "ổn" theo phản xạ trước đây, lần này nó mang một sức nặng thật, được neo giữ bởi hai người đang đứng ngay cạnh cô.

Đăng nhìn đồng hồ, gợi ý cả ba ghé một quán ăn gần đó dùng bữa trưa trước khi ai về nhà nấy, một cách nhẹ nhàng để kéo không khí trở lại bình thường sau một buổi sáng căng thẳng. Mẹ đồng ý ngay, khoác tay Vy bước đi, để lại phía sau toà nhà công an với tập hồ sơ đã nộp, một chương mới trong hành trình của cả ba người vừa chính thức được mở ra.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →