🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bậc thềm cửa hàng đóng cửa, ánh đèn đường vàng nhạt chiếu xuống ba người ngồi im lặng. Bảo là người phá vỡ sự im lặng trước, giọng vẫn còn run.

"Tên chị là gì?" Cậu hỏi, không nhìn thẳng vào Vy, mắt cúi xuống đất.

"Vy. Lý Thảo Vy." Cô đáp, giọng đã bình tĩnh hơn lúc nãy. "Còn anh, tên thật là gì, không phải bí danh trong nhóm?"

"Trịnh Gia Bảo." Cậu đáp, gần như thì thầm, như thể việc nói ra tên thật của mình trong hoàn cảnh này là một điều nặng nề. "Tôi... tôi xin lỗi. Tôi không biết phải nói gì hơn."

"Sao anh làm chuyện này?" Vy hỏi, không phải bằng giọng buộc tội, mà bằng một sự tò mò thật sự xen lẫn đau đớn. "Anh có biết mình đang làm gì với người khác không?"

Bảo im lặng một lúc lâu, tay siết chặt quai balo. "Lúc đầu tôi chỉ nghĩ đó là một trò vui, giống mấy kèo bóng đá tôi vẫn chơi. Sếp tôi, à không, người trả tiền cho tôi trực kèo, ổng nói đây chỉ là một mục cược nhỏ, kiếm thêm chút tiền, không ai bị hại gì cả."

"Không ai bị hại?" Đăng lên tiếng, giọng có phần gay gắt. "Anh có biết vì chuyện này mà có người phải nhập viện không? Có người phải xoá sạch mọi tài khoản, sống cách ly khỏi xã hội mấy tháng trời vì sợ hãi không?"

Bảo ngẩng lên, gương mặt tái nhợt. "Tôi... tôi không biết. Tôi thề tôi không biết chuyện đó."

"Anh chưa bao giờ nghĩ tới việc có một người thật ở đầu bên kia những con số đó à?" Vy hỏi, giọng nhẹ hơn nhưng không kém phần sắc bén. "Suốt bao nhiêu tháng anh theo dõi tôi, anh chưa từng một lần tưởng tượng ra tôi là ai, tôi đang trải qua điều gì sao?"

Bảo cúi đầu, im lặng hồi lâu, khi ngẩng lên, mắt cậu đã đỏ hoe. "Tôi không có. Tôi chỉ thấy một cái tên, một con số, giống như đang xem tỷ số một trận đấu vậy. Tôi chưa từng nghĩ đó là chị, là một con người thật, có gia đình, có nỗi sợ thật."

Cậu dừng lại, hít một hơi run rẩy. "Tao... tao không biết là có người thật vậy." Cậu lặp lại, giọng vỡ ra, lần đầu tiên chuyển sang xưng hô suồng sã hơn, như thể khoảng cách giả tạo giữa hai người xa lạ vừa sụp đổ hoàn toàn. "Tao xin lỗi. Tao thật sự xin lỗi."

Vy nhìn Bảo, một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng, không phải sự tha thứ hoàn toàn, cũng không còn là sự căm ghét thuần tuý cô từng nghĩ mình sẽ có. "Lời xin lỗi không đủ để xoá đi những gì đã xảy ra." Cô nói, giọng chắc chắn. "Nhưng nó là một khởi đầu."

"Anh phải giúp bọn tôi." Đăng nói, giọng nghiêm túc. "Kể hết mọi thứ anh biết về cái sàn cược đó, về người đứng sau nó, về những kèo khác đang mở."

Bảo gật đầu, không do dự, như thể đây là cách duy nhất cậu có thể làm để phần nào chuộc lại lỗi lầm. "Tôi sẽ kể hết. Ông chủ sàn, người ta gọi là Ông Tư, tôi chỉ gặp ông ấy có vài lần, nhưng tôi biết cách liên lạc."

"Vậy giờ... tao phải làm gì?" Bảo hỏi, giọng nhỏ, ánh mắt nhìn Vy như đang chờ một sự phán quyết.

Vy nhìn Bảo một lúc lâu, rồi quay sang nhìn Đăng, cả hai trao đổi một ánh mắt ngầm hiểu trước khi cô quay lại đáp, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát. "Trước hết, anh kể hết mọi thứ. Sau đó, chúng ta sẽ cùng quyết định bước tiếp theo."

Bảo lấy điện thoại ra, tay vẫn còn run, mở lại những cuộc trò chuyện với Ông Tư, những ghi chú riêng về cách vận hành các kèo phi thể thao, đưa cho Đăng xem để chụp lại làm bằng chứng. Cậu kể thêm, giọng đứt quãng vì xúc động, về việc mình bắt đầu công việc này ra sao, chỉ vì một người bạn giới thiệu kiếm thêm thu nhập, không hề lường trước hậu quả sẽ đi xa tới mức nào.

"Còn bao nhiêu kèo khác đang mở?" Đăng hỏi, vừa ghi chép vừa lắng nghe.

"Tôi chỉ quản khoảng năm kèo, nhưng nghe nói tổng cộng có mấy chục kèo đang chạy, do vài người khác nhau trực." Bảo đáp, giọng nhỏ dần. "Tôi không biết hết được, chỉ biết phần việc của mình thôi."

Vy ghi nhớ từng chi tiết, cảm thấy một áp lực mới đè lên vai, không chỉ vì chuyện của riêng cô, mà vì cả những người khác như Hân, những người cô chưa từng gặp nhưng đang chịu chung số phận.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →