🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trước quán cà phê Tô Hiến Thành mười giờ tối thứ Tư, đèn biển hiệu đã tắt, chỉ còn ánh đèn đường vàng nhạt soi sáng con phố vắng dần người qua lại. Vy và Đăng đứng chờ ở góc khuất gần cửa, tim đập nhanh hơn bình thường khi thấy bóng dáng quen thuộc bước ra, tháo tạp dề nhét vào balo.

Bảo bước ra khỏi quán, khoá cửa, chuẩn bị lấy xe đạp dựng gần đó. Vy hít một hơi sâu, bước ra khỏi góc khuất, đứng chắn ngay trước mặt cậu, Đăng theo sát phía sau.

"Xin lỗi, cho tôi hỏi một câu được không?" Vy nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù tay cô đang run nhẹ.

Bảo giật mình, lùi lại nửa bước, nhìn hai người xa lạ trước mặt với ánh mắt cảnh giác. "Gì vậy? Có chuyện gì không?"

"Anh là người trực kèo trong nhóm 'Anh Em Đam Mê Con Số', đúng không?" Vy hỏi thẳng, không vòng vo, ánh mắt nhìn thẳng vào Bảo.

Gương mặt Bảo tái đi trong tích tắc, một phản ứng không thể giấu được dù cậu cố gắng giữ bình tĩnh. "Tôi... tôi không biết chị đang nói gì. Chị nhầm người rồi."

"Anh chắc chứ?" Đăng lên tiếng, giọng chắc chắn. "Bọn tôi có đủ bằng chứng, khung giờ cập nhật, địa điểm làm việc, cả tài khoản mạng xã hội cũ của anh nữa."

Bảo lùi thêm một bước, mắt đảo nhìn quanh như đang tìm đường thoát. "Tôi phải về rồi, xin lỗi." Cậu định vòng qua Vy để lấy xe, nhưng Vy bước sang chặn lại, không nhường đường.

"Đợi đã." Vy nói, giọng vẫn kiên quyết nhưng không hung hăng. "Tôi không tới đây để gây chuyện. Tôi chỉ muốn nói chuyện thôi."

Cô cảm nhận được tay mình đang run, không phải vì sợ Bảo làm gì nguy hiểm, mà vì đây là khoảnh khắc cô đã hình dung trong đầu suốt nhiều tuần qua, tưởng tượng đủ mọi kịch bản có thể xảy ra, giờ đây khi nó thật sự diễn ra, cảm giác lại khác hẳn những gì cô từng chuẩn bị tinh thần.

Bảo dừng lại, thở gấp, ánh mắt vẫn đầy hoảng loạn nhưng không còn cố bỏ chạy nữa. "Chị... chị là ai?"

Vy nhìn thẳng vào mắt Bảo, một khoảnh khắc im lặng kéo dài trước khi cô nói ra, chậm rãi, từng chữ một.

"cỏ_lặng, một trăm mười hai ngày."

Bảo khựng lại hoàn toàn, gương mặt từ hoảng loạn chuyển sang một biểu cảm khó gọi tên, pha trộn giữa sốc và một điều gì đó gần như tội lỗi. Cậu không nói được gì trong vài giây, chỉ đứng đó, balo vẫn còn cầm hờ trên tay.

"Chị..." Bảo lắp bắp, giọng lạc hẳn đi. "Chị là..."

"Đúng vậy." Vy gật đầu, giọng không còn run nữa, thay vào đó là một sự chắc chắn cô chưa từng cảm nhận rõ ràng như lúc này. "Người mà anh vẫn theo dõi mỗi tối, đúng phút bốn mươi bảy."

Bảo lùi lại tựa vào bức tường quán cà phê phía sau, hai tay ôm lấy đầu, không còn cố chối cãi hay tìm đường bỏ chạy nữa. Cả ba người đứng đó trong im lặng, con phố vắng người chứng kiến một khoảnh khắc mà cả Vy lẫn Bảo đều biết sẽ không thể quay lại như trước được nữa.

"Mình tìm chỗ ngồi nói chuyện được không?" Đăng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng, chỉ về phía bậc thềm một cửa hàng đã đóng cửa gần đó. "Đứng đây không tiện lắm."

Bảo gật đầu, chậm rãi, như một cái máy đã mất hết sức phản kháng, bước theo Đăng và Vy tới bậc thềm, chuẩn bị đối diện với điều cậu chưa bao giờ nghĩ sẽ phải đối diện: người thật đứng sau những con số cậu vẫn cập nhật mỗi tối như một công việc bình thường.

Ba người ngồi xuống bậc thềm lạnh, cách nhau một khoảng vừa đủ, không ai lên tiếng ngay. Xa xa, tiếng một chiếc xe máy chạy ngang con phố vắng, ánh đèn pha quét qua rồi tắt dần khuất sau góc đường. Bảo cúi đầu, hai tay siết chặt quai balo đặt trên đùi, còn Vy ngồi thẳng lưng, cố giữ vững tinh thần cho những gì sắp phải nói ra.

Đăng ngồi lùi lại một chút, để không gian cho Vy chủ động, chỉ thi thoảng liếc nhìn Bảo như đang đánh giá xem cậu có ý định bỏ chạy nữa không. Gió đêm thổi qua con phố vắng, mang theo mùi cà phê rang còn vương lại từ quán phía sau, một mùi hương quen thuộc giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác với Vy.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →