🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sân thượng chung cư nhà Vy tối thứ Ba vắng người, chỉ có dây phơi đồ trống trải và vài chậu cây nhỏ hàng xóm trồng dọc lan can. Đèn thành phố lấp lánh phía xa, gió đêm mát hơn hẳn không khí ngột ngạt trong nhà. Vy và Đăng ngồi tựa lưng vào lan can, không nói gì một lúc lâu.

"Tao muốn kể cho mày nghe một chuyện." Vy lên tiếng trước, giọng chậm rãi, như đang chuẩn bị tinh thần từ lâu. "Chuyện tao chưa từng nói với ai, kể cả bác sĩ Như."

Đăng quay sang nhìn cô, im lặng chờ đợi, không giục giã.

"Mấy tuần nay, tao cứ nghĩ mình cố giữ chuỗi vì bản thân, vì tao muốn thật sự ổn." Vy nói, mắt nhìn ra xa về phía những toà nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn. "Nhưng đêm hôm đó, cái đêm tao ngồi trong bóng tối, tao nhận ra một điều tao không muốn thừa nhận."

Cô dừng lại một lúc, hít một hơi sâu trước khi tiếp tục.

"Tao sợ bị nhìn thấy gãy." Cô nói, giọng run nhẹ. "Không chỉ sợ cho bản thân, mà sợ có người đang chờ đúng khoảnh khắc đó, chờ để thắng một ván cược. Tao cứ cố giữ, cố giữ, không phải vì tao thấy mình cần giữ cho chính mình nữa, mà vì tao không muốn cho họ cái họ đang chờ đợi."

Đăng im lặng, để cho những lời đó có không gian tồn tại, không vội chen vào bằng những lời an ủi sáo rỗng.

"Điều đó nghĩa là, không biết từ lúc nào, cái việc vốn là của riêng tao, cái việc tự chấm điểm mỗi tối để hiểu mình, đã biến thành một màn trình diễn cho người lạ xem." Vy tiếp tục, giọng nghẹn lại. "Và đó mới là thứ thật sự làm tao gãy, không phải vì tao yếu đuối, mà vì tao đã để họ chiếm lấy cả cái phần riêng tư nhất của mình mà không hề hay biết."

Cô quay sang nhìn Đăng, mắt đỏ hoe nhưng không khóc. "Tao chưa từng nói điều này thành lời, kể cả với chính mình. Tao cứ né tránh, cứ tự nhủ mọi thứ vẫn ổn, vẫn là vì bản thân tao. Nhưng không phải vậy."

Đăng ngồi im một lúc lâu, không vội đáp lại ngay, có vẻ đang cân nhắc kỹ từng lời trước khi nói.

"Tao nghĩ, việc mày nhận ra được điều đó, dù đau, vẫn là một bước quan trọng." Cậu nói cuối cùng, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Vì giờ mày biết rõ cái gì mình đang chống lại, không phải một nỗi sợ mơ hồ nữa, mà là một thứ có tên, có hình dạng cụ thể."

Vy gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút sau khi buông ra được điều đã giữ kín quá lâu. "Tao chỉ không biết làm sao để lấy lại được cái phần riêng tư đó, làm sao để chuỗi ngày của tao lại là của riêng tao thôi, không phải của ai khác nữa."

"Mình sẽ tìm cách." Đăng nói, đơn giản nhưng đầy quyết tâm. "Từng bước một, như mọi lần."

Cả hai ngồi im lặng thêm một lúc, gió đêm thổi nhẹ làm mái tóc Vy bay lất phất. Không ai nói thêm gì, chỉ để sự im lặng đó tồn tại, một sự im lặng khác hẳn với sự im lặng nặng nề của đêm khủng hoảng, đây là một sự im lặng của thấu hiểu, của hai người đang ở bên nhau mà không cần lấp đầy mọi khoảng trống bằng lời nói.

"Cảm ơn mày đã nói tao nghe." Đăng cuối cùng lên tiếng, giọng trầm ấm. "Tao biết nói ra điều đó không dễ."

Vy mỉm cười nhẹ, lần đầu tiên trong buổi tối hôm đó, một nụ cười thật lòng dù vẫn còn vương chút mệt mỏi. "Cảm ơn mày vì đã lắng nghe, không phán xét gì cả."

Hai người ngồi thêm một lúc lâu, ngắm nhìn ánh đèn thành phố nhấp nháy phía xa, không ai vội đứng dậy dù gió đêm đã bắt đầu se lạnh. Có một tiếng chó sủa xa xa vọng lại từ khu nhà bên cạnh, rồi im bặt, nhường chỗ lại cho sự tĩnh lặng quen thuộc của sân thượng lúc đêm khuya.

"Mai mình gặp Bảo được chưa?" Vy hỏi, giọng đã bình tĩnh trở lại, không còn run như lúc đầu buổi tối.

Đăng gật đầu, nhìn cô một lúc như đang đánh giá xem cô đã thực sự sẵn sàng chưa. "Được, tao nghĩ mày đã sẵn sàng rồi. Mai mình đi."

Vy gật đầu, một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hồi hộp đan xen trong lòng, khác hẳn với nỗi sợ mơ hồ đã đeo bám cô suốt nhiều tuần qua. Lần đầu tiên, cô cảm thấy mình đang bước tới, không phải bị đẩy lùi lại.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →