Giảng đường B3 sáng thứ Hai bày biện thành một triển lãm nhỏ, các bài đồ án cuối kỳ được dán lên bảng dọc theo tường, sinh viên đứng thành từng nhóm nhỏ ngắm nghía tác phẩm của nhau trước khi giảng viên bắt đầu buổi chấm điểm chính thức.
Vy đứng cạnh bài của mình, một bức tranh minh hoạ phong cảnh đường phố Sài Gòn cô đã dồn tâm huyết suốt hai tuần qua, chọn góc nhìn từ một con hẻm nhỏ nhìn ra đường lớn, ánh sáng đổ chéo qua các mái nhà, một bà cụ bán hàng rong ngồi ở góc tranh.
"Bài này của em có sự tiến bộ rõ rệt so với đầu kỳ." Giảng viên nói, đứng trước bài của Vy, gật gù hài lòng. "Cách xử lý ánh sáng đổ bóng đã có chiều sâu hơn nhiều, đặc biệt phần góc phố này, em tạo được cảm giác rất thật."
"Em cảm ơn thầy." Vy đáp, một niềm vui giản dị lan trong lòng, thứ cảm giác cô đã lâu không có được trọn vẹn vì những lo lắng khác choán hết tâm trí mấy tuần qua.
"Em có định hướng gì cho học kỳ sau chưa?" Giảng viên hỏi thêm, ánh mắt đầy khích lệ.
"Em đang nghĩ tới việc thử thêm mảng minh hoạ sách, em thích kể chuyện bằng hình ảnh." Vy đáp, ngạc nhiên với chính sự tự tin trong giọng nói của mình khi nói về tương lai, một điều cô ít khi làm được rõ ràng như vậy trong thời gian gần đây.
Giảng viên gật đầu tán thành, chuyển sang chấm bài kế bên. Trúc đứng gần đó, nghe được đoạn đối thoại, quay sang vỗ vai Vy.
"Nghe hay đó, tao ủng hộ." Trúc cười. "Bài của mày đẹp thật, tao thích cái góc hẻm này lắm, nhìn quen thuộc ghê."
"Cảm ơn mày." Vy cười đáp lại, cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi lan toả khắp người.
Buổi sáng trôi qua với những lời nhận xét, những cuộc trò chuyện về bài vở, những tiếng cười đùa nhẹ nhàng của một nhóm sinh viên vừa hoàn thành một chặng đường học tập. Vy đứng ngắm nhìn dãy tranh trên tường, cảm nhận rõ một điều: dù mọi thứ đang diễn ra ngoài kia, cuộc sống của cô vẫn tiếp tục, vẫn có những khoảnh khắc đáng tự hào, đáng trân trọng, không bị nuốt chửng hoàn toàn bởi nỗi lo về Kèo Gãy.
Cô đi dọc dãy tường ngắm bài của các bạn khác, dừng lại khá lâu trước bài của một bạn vẽ cảnh chợ nổi miền Tây, màu sắc rực rỡ và sống động. Cô nhớ lại hồi đầu năm, khi mới vào trường, cô từng tự hỏi liệu mình có đủ sức theo đuổi con đường này không, giữa lúc còn đang loay hoay phục hồi sau biến cố. Nhìn lại chặng đường đã qua, cô thấy mình đã đi được xa hơn tưởng tượng, không chỉ về kỹ năng vẽ mà còn về khả năng đứng vững giữa những thử thách liên tiếp.
Trúc kéo Vy lại gần bài của mình, một bức tranh vẽ về một buổi chợ đêm, khoe khoang đầy tự hào về phần ánh sáng đèn lồng cô đã mất cả tuần để hoàn thiện. Cả nhóm bạn đứng quanh, thay nhau góp ý, khen chê thẳng thắn nhưng đầy thiện chí, một không khí học thuật ấm áp mà Vy trân trọng hơn bao giờ hết sau những tuần căng thẳng vừa qua.
Hết buổi học, cô thu dọn bài vẽ, chào tạm biệt Trúc và mấy bạn khác, bước ra hành lang nơi nắng trưa chiếu rực rỡ qua dãy cửa sổ dài. Cô đi ngang qua sân trường, nơi vài nhóm sinh viên khác đang ngồi ăn trưa dưới bóng cây, một khung cảnh yên bình cô muốn giữ lại thêm một lúc trước khi phải đối diện với những việc còn dang dở.
Điện thoại trong túi rung lên khi cô vừa ra tới cổng trường. Vy rút ra xem, thấy tên Đăng hiện trên màn hình cuộc gọi đến.
"Alo, có chuyện gì vậy?" Cô hỏi, bắt máy ngay.
"Tao nghĩ ra cách tiếp cận thẳng rồi." Giọng Đăng vang lên, nghiêm túc và có phần háo hức. "Mình cần gặp nhau ngay chiều nay được không, tao có kế hoạch cụ thể để nói cho mày nghe."
"Được, tao xong buổi chấm đồ án rồi, tao qua liền." Vy đáp, cảm nhận rõ nhịp tim tăng lên, không phải vì lo sợ như những lần trước, mà vì một sự háo hức xen lẫn hồi hộp trước bước ngoặt sắp tới. Cô cất điện thoại, bước nhanh hơn về phía bãi xe, để lại phía sau buổi sáng yên bình vừa có được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →