Quán cà phê nhỏ trên một con hẻm yên tĩnh gần chợ Bàn Cờ, Vy và Đăng ngồi đợi, hồi hộp hơn hẳn mọi cuộc gặp trước đây. Nhi đã kết nối được với người này qua một người bạn chung, mất gần một tuần thuyết phục trước khi người đó đồng ý gặp mặt.
Một cô gái trạc tuổi Vy bước vào, dáng người nhỏ, ánh mắt cảnh giác quét qua quán trước khi ngồi xuống bàn. "Chào, mình là Hân, bạn của Nhi giới thiệu."
"Cảm ơn chị đã đồng ý gặp." Vy nói, giọng chân thành. "Em biết chuyện này không dễ để nói lại."
Hân gật đầu, gọi một ly nước, tay hơi run khi cầm menu. "Mình cũng tò mò muốn biết có ai khác giống mình không, nên mới đồng ý gặp. Bạn Nhi kể sơ, mình đoán chuyện của bạn na ná chuyện của mình."
Vy kể lại ngắn gọn, không đi sâu vào chi tiết đêm khủng hoảng, chỉ đủ để Hân hiểu bối cảnh. Hân lắng nghe, tay siết chặt ly nước, gương mặt dần trắng bệch.
"Đúng là giống mình thật." Hân nói, giọng nhỏ dần. "Mình bị 'soi kèo' từ khoảng bốn tháng trước, lúc đó mình còn không biết cái từ đó nghĩa là gì, chỉ thấy có gì đó là lạ khi thấy mọi người trong một nhóm mạng xã hội bàn tán về chuỗi ngày của mình."
"Chị phát hiện ra sao rồi thế nào ạ?" Đăng hỏi nhẹ nhàng, không muốn tạo áp lực.
Hân im lặng một lúc, mắt nhìn xuống bàn. "Mình không có ai giúp lần ra như hai bạn. Mình chỉ biết được vì một đứa bạn vô tình gửi cho mình xem, đùa kiểu 'ê mày nổi tiếng rồi này'. Lúc đó mình sốc nặng, không biết phải làm gì, chỉ biết là mình đã không ổn sẵn rồi, giờ còn tệ hơn."
Vy và Đăng im lặng, chờ Hân kể tiếp, không thúc giục.
"Mình phải nhập viện lại sau đó không lâu." Hân nói, giọng gần như thì thầm, không đi vào chi tiết, chỉ nhắc tới hậu quả. "Sau khi ra viện, mình xoá hết mọi app, không chỉ cái app theo dõi kia, mà cả mạng xã hội, tin nhắn, mọi thứ có thể để lộ thông tin về mình. Mình sống kiểu offline gần như hoàn toàn suốt ba tháng nay."
"Chị có ổn hơn không, sau khi làm vậy?" Vy hỏi, giọng đầy quan tâm.
"Cũng đỡ hơn phần nào." Hân đáp, gượng cười. "Nhưng mình mất luôn cả những kết nối tốt, những người bạn thật sự quan tâm mình, vì mình sợ hãi tới mức cắt đứt hết mọi thứ, không phân biệt được đâu là nguy hiểm thật, đâu là an toàn."
Hân nhìn Vy, ánh mắt phức tạp, vừa như một lời cảnh báo vừa như một sự ghen tị nhẹ. "Bạn may mắn hơn mình, có người giúp lần ra manh mối, có người ở bên cạnh suốt. Mình lúc đó chỉ có một mình."
Vy cảm thấy một cơn nghẹn trong lồng ngực, không chỉ vì thương cảm cho Hân, mà vì nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết quy mô thật sự của vấn đề này, những hậu quả kéo dài không chỉ trong một đêm mà còn âm ỉ suốt nhiều tháng sau đó với những người không có được sự may mắn như cô.
"Chị có nghĩ tới việc lên tiếng công khai không?" Đăng hỏi, thận trọng, biết đây là một câu hỏi nhạy cảm.
Hân lắc đầu ngay, gần như phản xạ. "Không, mình không đủ can đảm. Chỉ nghĩ tới việc bị nhìn thấy lần nữa thôi mình đã thấy sợ rồi. Nhưng nếu hai bạn làm được gì đó, mình ủng hộ, dù không thể xuất hiện."
"Tụi em hiểu." Vy đáp, siết nhẹ tay Hân thêm một lần nữa. "Chị không cần làm gì cả, chỉ cần biết là chị không phải chịu chuyện này một mình nữa thôi."
"Tưởng chỉ có mình tui thấy vậy là điên, hoá ra không." Hân nói, một câu ngắn nhưng nặng trĩu, ánh mắt nhìn thẳng vào Vy như đang tìm kiếm một sự xác nhận cuối cùng rằng mình không hề đơn độc.
"Chị không điên đâu." Vy nói, nắm lấy tay Hân qua bàn. "Và tụi em sẽ không để chuyện này chỉ dừng lại ở đây."
Trước khi chia tay, Hân đưa cho Vy số điện thoại của mình, dặn dò cẩn thận không lưu tên thật vào danh bạ, chỉ để một ký hiệu riêng hai người hiểu. "Có gì cứ nhắn, mình theo dõi sát đó, dù không lộ diện." Hân nói, ánh mắt bớt cảnh giác hơn lúc đầu buổi gặp. Vy gật đầu, cảm thấy một sợi dây liên kết mới, mong manh nhưng có thật, vừa được nối lại giữa những người từng nghĩ mình đơn độc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →