🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vỉa hè đối diện quán cà phê Tô Hiến Thành tối thứ Sáu, Vy và Đăng lại ngồi ở quán trà chanh quen thuộc, lần này với một mục đích rõ ràng hơn hẳn lần trước: xác nhận thêm chi tiết trước khi quyết định bước tiếp theo.

"Ca của cậu ta kết thúc lúc mười giờ, đúng như tao ghi nhận mấy lần trước." Đăng nói, mắt không rời khỏi khung cửa kính quán cà phê nơi Bảo đang lau dọn quầy pha chế, chuẩn bị đóng ca.

Vy gật đầu, im lặng quan sát, cảm giác phức tạp vẫn còn nguyên như lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt đó qua khung kính. Cô lấy điện thoại ra, chụp vài tấm ảnh xa, không rõ mặt, chỉ đủ ghi lại bối cảnh và thời gian làm bằng chứng nếu cần sau này.

"Mày nghĩ khi nào mình nên nói chuyện trực tiếp với cậu ta?" Vy hỏi, giọng khẽ.

"Tao nghĩ mình cần chắc chắn hơn nữa." Đăng đáp, vẫn quan sát. "Với cả, tao muốn đợi tới khi có đủ thông tin về cả cái sàn cược lớn hơn, không chỉ riêng cậu ta. Nếu chỉ đối chất một mình cậu ta, có khi mọi chuyện dừng lại ở đó, trong khi cái gốc rễ vẫn còn nguyên."

Vy đồng tình, dù trong lòng có một sự nôn nóng muốn đối diện ngay lập tức. Cô nhìn Bảo qua khung cửa kính, cách cậu ta cẩn thận xếp lại từng chiếc ly, tắt máy pha cà phê, tất cả những động tác rất bình thường của một người đang kết thúc một ngày làm việc dài.

"Tao cứ nghĩ mãi, không biết cậu ta có gia đình không, có ai đang chờ ở nhà không." Vy nói, giọng trầm xuống. "Kiểu như, cậu ta cũng là một con người có cuộc sống riêng, không chỉ là 'kẻ theo dõi tao' trong đầu tao."

Cô nhớ lại cảm giác lần đầu nhìn thấy Bảo qua khung kính mấy tuần trước, sự mâu thuẫn giữa hình dung một kẻ đáng sợ trong đầu và hình ảnh rất đỗi bình thường trước mắt. Cảm giác đó vẫn chưa tan hẳn, càng quan sát nhiều lần, cô càng thấy khó giữ được sự căm ghét thuần tuý mà đáng lẽ cô nghĩ mình phải có đối với người đang đặt cược trên sự khủng hoảng của chính mình.

"Tao hiểu cảm giác đó." Đăng gật đầu. "Nhưng đừng để nó làm mày mềm lòng quá, những gì cậu ta làm vẫn là sai, dù cậu ta có là ai đi nữa."

"Tao biết." Vy đáp nhanh. "Tao không định tha thứ dễ dàng gì cả, chỉ là... tao muốn hiểu rõ hơn trước khi đối chất, để không biến chuyện này thành một cuộc tấn công mù quáng."

Đăng im lặng, có vẻ suy nghĩ về điều đó, rồi gật đầu đồng tình. Cả hai tiếp tục quan sát, Bảo khoá cửa quán, treo biển đóng cửa, rồi bước ra ngoài, tháo tạp dề nhét vào balo, chuẩn bị đạp xe về.

Ngay trước khi lên xe, Bảo bất chợt quay đầu lại, ánh mắt lướt qua phía quán trà chanh nơi Vy và Đăng đang ngồi, dừng lại đúng một giây, như thể cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình. Vy khựng lại, tim đập nhanh, nhưng Bảo chỉ nhíu mày nhẹ rồi quay đi, đạp xe rời khỏi con đường, có lẽ chỉ là một phản xạ tự nhiên của một người đang mệt mỏi sau ca làm dài, không thực sự nhận ra hai người đang theo dõi mình.

"Mày thấy chưa, ánh mắt đó." Vy nói, giọng còn run nhẹ.

"Tao thấy." Đăng đáp, cũng không giấu được sự căng thẳng trong giọng. "Có lẽ mình nên cẩn thận hơn từ giờ, đừng ngồi quá gần, quá lâu ở cùng một chỗ nữa."

Hai người thu dọn đồ, trả tiền quán trà chanh, đi bộ ngược về phía bãi xe cách đó một đoạn. Con đường tối dần khi rời xa khu vực có đèn quán xá, chỉ còn ánh đèn đường thưa thớt soi bóng hai người đổ dài trên vỉa hè.

"Tuần sau mình đối chất được chưa?" Vy hỏi, phá vỡ sự im lặng giữa hai người.

"Gần rồi." Đăng đáp, nhìn cô, ánh mắt vừa kiên định vừa có chút lo lắng. "Nhưng để tao chuẩn bị thêm một chút bằng chứng nữa đã, mình chỉ có một cơ hội để làm cho đúng, không nên vội."

Vy gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nôn nao. Cô nhìn lên bầu trời đêm hiếm hoi không mây, vài ngôi sao lấp ló qua ánh đèn thành phố, một khoảnh khắc tĩnh lặng nhỏ giữa những ngày căng thẳng liên tục. "Được, tao tin mày." Cô nói, giọng nhẹ nhõm hơn hẳn lúc đầu buổi tối.

Hết Chương 35

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 36
← TrướcTiếp →