🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Căn tin trường giờ trưa thứ Tư, Vy và Nhi ngồi ở góc bàn quen thuộc, khay cơm trước mặt Nhi đã vơi gần hết, còn khay của Vy vẫn nguyên vì cô mải kể chuyện hơn là ăn.

"...rồi tao với Đăng lần ra được người đó tên Bảo, làm ở quán cà phê gần trường Bách Khoa." Vy kết thúc phần kể, nhìn Nhi để xem phản ứng.

Nhi đặt đũa xuống, gương mặt đầy sốc, mất vài giây mới thốt lên được lời nào. "Trời ơi Vy, sao mày không nói sớm hơn với tao? Tao... tao là người thêm mày vào cái nhóm chat quái quỷ đó mà, tao cứ tưởng chỉ là chuyện nhỏ."

Vy kể thêm vài chi tiết Nhi chưa biết, về đêm khủng hoảng cách đây hai tuần, dù cô giữ lại phần lớn chi tiết riêng tư nhất, chỉ nói đủ để Nhi hiểu mức độ nghiêm trọng của mọi chuyện. Nhi nghe, tay bụm miệng, mắt ngấn nước thật sự lo lắng cho bạn, không phải kiểu tò mò hóng chuyện như cách người ta vẫn thường phản ứng trước những tin tức giật gân.

"Mày ổn thật chứ?" Nhi hỏi lại, giọng nghiêm túc, nắm chặt tay Vy qua bàn.

"Giờ thì ổn hơn nhiều rồi." Vy đáp, mỉm cười trấn an bạn. "Có mẹ, có Đăng, giờ có thêm mày nữa, tao không còn thấy một mình như trước."

"Không phải lỗi của mày." Vy vội trấn an, nắm lấy tay Nhi. "Mày đâu có biết trong đó có gì, chỉ là tình cờ thôi."

"Nhưng tao vẫn thấy có lỗi." Nhi lắc đầu, mắt hơi đỏ. "Nếu tao không thêm mày vào, có khi mày còn không phát hiện ra sớm vậy, mọi chuyện có khi còn tệ hơn."

"Chính vì mày thêm tao vào mà tao mới phát hiện ra sớm, kịp thời gian để làm gì đó." Vy nói, giọng chắc chắn. "Nếu không, tao có khi vẫn còn bị theo dõi mà chẳng hề hay biết, còn tệ hơn nhiều."

Nhi im lặng một lúc, cố tiêu hoá hết những gì vừa nghe, rồi rút điện thoại ra, mở nhanh vào nhóm chat "Sinh Viên Trao Đổi Đồ Cũ HCM" nơi mọi chuyện bắt đầu. "Tao rời khỏi nhóm này ngay bây giờ, với cả report luôn."

"Mày không cần làm vậy đâu, nhóm đó không phải nguồn gốc thật sự, chỉ là nơi ai đó vô tình share lại thôi." Vy nói, dù cảm động trước phản ứng quyết liệt của bạn.

"Kệ, tao vẫn muốn rời." Nhi bấm nút rời nhóm dứt khoát, cất điện thoại vào túi, quay lại nhìn Vy với ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy. "Vy, cho tao làm gì đó để giúp đi. Tao không muốn chỉ ngồi nghe rồi thôi."

Vy suy nghĩ một lúc, nhớ lại kế hoạch đang bàn với Đăng. "Mày có quen ai làm báo, hoặc biết cách tiếp cận nhà báo không? Bọn tao đang nghĩ tới việc liên hệ báo chí nếu công ty kia không chịu giải quyết."

Nhi nhíu mày suy nghĩ, rồi mắt sáng lên. "Có, ông anh họ tao làm ở một trang tin công nghệ, chuyên viết mấy bài về startup với ứng dụng. Để tao hỏi thử ổng xem có giúp được gì không."

"Cảm ơn mày nhiều lắm." Vy nói, giọng nghẹn lại vì xúc động.

"Đừng cảm ơn, bạn bè mà." Nhi đáp, cầm đũa lên ăn tiếp, dù ánh mắt vẫn còn vương chút lo lắng. "Nhưng mày hứa với tao một điều, có chuyện gì bất thường xảy ra, dù nhỏ tới đâu, cũng phải nói cho tao với Đăng biết ngay, đừng tự mình gánh hết."

Vy gật đầu, cảm nhận rõ ràng một mạng lưới những người quan tâm đang dần siết chặt hơn quanh mình, khác hẳn với cảm giác cô đơn nặng nề của những tuần đầu tiên khi mọi chuyện mới bắt đầu.

Nhi chuyển sang kể vài chuyện đùa để không khí bớt nặng nề, về ông anh họ làm báo hay bị mẹ giục lấy vợ tới mức phải chặn số bà cô hay mai mối, khiến Vy bật cười thành tiếng lần đầu tiên trong buổi trò chuyện hôm nay. Bữa trưa còn lại trôi qua nhẹ nhõm hơn, hai người vừa ăn vừa bàn thêm vài chi tiết nhỏ về cách tiếp cận người anh họ kia sao cho khéo léo, không làm lộ quá nhiều thông tin trước khi mọi thứ đã sẵn sàng.

Trước khi chia tay, Nhi ôm Vy một cái thật chặt ngay giữa căn tin, không quan tâm ánh mắt của những người xung quanh. "Mày mạnh mẽ hơn mày nghĩ đó." Nhi nói khẽ bên tai Vy. "Tao tin mày sẽ ổn thôi."

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →