🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê học nhóm gần trường Bách Khoa buổi sáng thứ Ba, Vy ngồi một mình ở bàn quen thuộc, điện thoại đặt trước mặt, màn hình hiện số tổng đài công ty vận hành app Ổn. cô đã tìm được từ tối qua. Đăng ngồi đối diện, gật đầu ra hiệu ủng hộ khi thấy cô còn ngần ngừ chưa bấm gọi.

"Gọi đi, tao ở đây." Đăng nói, đẩy ly cà phê về phía cô như một cử chỉ trấn an.

Vy hít một hơi sâu, bấm gọi. Chuông đổ vài giây trước khi có người bắt máy, một giọng nam trẻ, lịch sự.

"Dạ chào bạn, đây là tổng đài hỗ trợ Ổn., mình có thể giúp gì cho bạn?"

"Dạ, em muốn phản ánh về tính năng 'Chia sẻ để được cổ vũ' trên app." Vy nói, cố giữ giọng bình tĩnh, đã chuẩn bị sẵn những gì muốn nói từ tối qua. "Em phát hiện thông tin chuỗi ngày của em bị chia sẻ và sử dụng cho mục đích cá cược trong một nhóm chat bên ngoài, mà em không hề đồng ý."

Có một khoảng im lặng ngắn ở đầu dây bên kia trước khi giọng nói tiếp tục, vẫn lịch sự nhưng có phần cứng nhắc hơn. "Dạ em thông cảm, anh xin ghi nhận phản ánh của em, đây có thể là một vấn đề kỹ thuật, đội ngũ của tụi anh sẽ xem xét và liên hệ lại em trong thời gian sớm nhất."

"Anh có thể cho em biết cụ thể tính năng này được thiết kế ra sao không? Vì sao nó mặc định bật mà không thông báo rõ cho người dùng?" Vy hỏi tiếp, cố đào sâu hơn câu trả lời chung chung vừa nhận được.

"Dạ về chi tiết kỹ thuật, anh không có thẩm quyền cung cấp thông tin đó qua điện thoại, em thông cảm." Giọng nói vẫn giữ nguyên sự lịch sự đều đều, không hề thay đổi sắc thái dù nội dung câu hỏi đã trở nên nghiêm túc hơn. "Anh sẽ chuyển thông tin em cung cấp cho bộ phận liên quan, họ sẽ liên hệ lại qua email trong vòng năm đến bảy ngày làm việc."

Vy cảm thấy một sự thất vọng dâng lên, dù cô đã đoán trước phần nào cuộc gọi sẽ diễn ra thế này. "Năm tới bảy ngày làm việc? Trong lúc đó thì thông tin của người dùng vẫn tiếp tục bị lộ ra ngoài à?"

"Dạ em thông cảm, đây là quy trình chuẩn của tụi anh." Giọng nói đáp, không có dấu hiệu gì cho thấy sẽ linh hoạt hơn. "Em có thể để lại email để bên anh gửi phiếu ghi nhận không ạ?"

Vy nhìn Đăng, lắc đầu nhẹ, một cử chỉ thể hiện sự bất lực. Cô để lại email theo yêu cầu, kết thúc cuộc gọi sau vài câu chào tạm biệt theo đúng kịch bản, cảm giác như vừa nói chuyện với một cái máy được lập trình sẵn hơn là một con người thực sự lắng nghe.

"Sao rồi?" Đăng hỏi, dù đã đoán được phần nào qua vẻ mặt của Vy.

"Đúng như tao lo, chỉ toàn câu trả lời sáo rỗng." Vy đặt điện thoại xuống bàn, thở dài. "Họ chỉ ghi nhận, hứa hẹn, không có gì cụ thể cả."

Đăng gật đầu, không tỏ ra bất ngờ. "Tao đoán trước rồi, mấy công ty lớn thường vậy, phải có áp lực đủ mạnh họ mới chịu động vào chuyện thật sự."

Vy nhìn xuống ly cà phê đã nguội trước mặt, một quyết tâm mới dần hình thành trong đầu, khác hẳn với sự thất vọng vừa trải qua. "Vậy thì mình tự làm."

"Tự làm là sao?" Đăng hỏi, hơi nhíu mày.

"Tao sẽ viết ra toàn bộ những gì mình biết, có bằng chứng đầy đủ, rồi gửi thẳng cho họ bằng văn bản, không qua tổng đài nữa." Vy nói, lấy sổ tay ra, bắt đầu phác thảo vài ý chính. "Nếu email thường không đủ sức nặng, mình sẽ nghĩ cách khác, kể cả liên hệ báo chí nếu cần."

"Báo chí?" Đăng ngạc nhiên, nhưng không phản đối. "Mày nghiêm túc đó à?"

"Tao nghiêm túc." Vy gật đầu, ánh mắt kiên định. "Tao không muốn chuyện này chỉ dừng ở một cú điện thoại vô nghĩa. Có ba mươi người khác đang chịu chung cảnh ngộ với tao, họ xứng đáng được biết sự thật, không chỉ riêng tao."

Đăng nhìn cô một lúc, rồi gật đầu, một sự đồng thuận không cần thêm lời giải thích. "Được, mình làm từng bước, tao giúp mày."

Cả hai ngồi lại thêm một lúc, bàn bạc sơ bộ về nội dung email sẽ viết, những bằng chứng cần đính kèm, cách trình bày sao cho thuyết phục nhất. Ánh nắng ngoài cửa kính quán cà phê đã lên cao, giờ tan tầm sáng dần trôi qua, nhưng cả hai không còn để ý tới thời gian, chỉ tập trung vào kế hoạch đang dần hình thành rõ nét trước mắt.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →