Phòng Đăng chiều Chủ nhật, cửa sổ mở rộng đón gió, khác hẳn không khí căng thẳng của những buổi tối ngồi trước hai màn hình máy tính. Vy tới thẳng sau khi rời nhà, ngồi xuống sàn đối diện Đăng, cả hai không vội nói gì ngay, chỉ ngồi yên một lúc, tận hưởng khoảng lặng hiếm hoi.
"Cảm ơn mày vì đêm qua." Vy lên tiếng trước, giọng chân thành. "Nếu không có mày..."
"Đừng nói tiếp câu đó." Đăng ngắt lời, giọng nhẹ nhưng dứt khoát. "Mày ở đó, mày vẫn ổn, đó là điều quan trọng nhất. Đừng nghĩ về những khả năng khác."
Vy gật đầu, im lặng một lúc, mắt nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh nắng chiều nhạt dần. "Tao nghĩ nhiều lắm đêm qua, à không, sáng nay, lúc ngồi nói chuyện với mẹ." Cô nói, giọng chậm rãi như đang sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. "Tao không muốn chỉ trốn nữa."
"Ý mày là sao?" Đăng hỏi, nhìn cô chăm chú.
"Bao lâu nay tao chỉ cố giấu, cố kiểm soát, cố giữ mọi thứ trong tầm tay bằng cách trốn tránh." Vy giải thích, giọng ngày càng chắc chắn hơn. "Trốn khỏi nhóm chat, trốn khỏi mẹ, trốn khỏi chính cảm giác của mình. Nhưng đêm qua tao nhận ra, càng trốn, mọi thứ càng dồn nén lại, tới lúc không chịu nổi nữa."
Đăng gật đầu chậm, lắng nghe không ngắt lời.
"Tao muốn biết rõ toàn bộ sự thật, không phải chỉ dừng ở việc biết mặt Bảo." Vy tiếp tục, ánh mắt kiên quyết hơn hẳn mọi khi. "Tao muốn biết ai đứng sau cả cái sàn cược đó, muốn biết công ty làm ra app kia có biết chuyện đang xảy ra không, và tao muốn làm gì đó, không chỉ ngồi im chờ nó tự qua đi."
"Mày chắc chứ?" Đăng hỏi, giọng có chút lo lắng. "Chuyện này có thể còn phức tạp và mệt hơn những gì mình đã trải qua tới giờ."
"Tao chắc." Vy đáp, không do dự. "Tao mệt vì sợ hãi trong bóng tối nhiều hơn là mệt vì đối diện với ánh sáng, dù ánh sáng đó có khó chịu tới đâu."
Cô kể lại cho Đăng nghe về cuộc nói chuyện với mẹ sáng nay, về tờ giấy bệnh viện trong ngăn kéo, về việc mẹ nói sẽ không cần mở nó ra nữa vì đã tin con theo một cách khác. Đăng lắng nghe im lặng, thi thoảng gật đầu, không ngắt lời dù muốn nói gì đó an ủi. Có những câu chuyện chỉ cần được nghe, không cần được sửa chữa hay khuyên bảo thêm.
"Tao mừng cho mày." Đăng nói khi Vy kể xong, giọng chân thành. "Cả hai mẹ con mày đều xứng đáng có được cuộc nói chuyện đó từ lâu rồi."
Đăng im lặng một lúc, rồi gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua, pha lẫn sự nể phục. "Được. Vậy mình bắt đầu từ đâu?"
Vy suy nghĩ một lúc, rồi nhớ lại lời gợi ý của bác sĩ Như từ buổi trị liệu tuần trước. "Bác sĩ Như nói mình nên liên hệ trực tiếp với công ty làm app Ổn., để họ biết tính năng của họ đang bị lợi dụng ra sao."
"Vậy mình bắt đầu từ đó." Đăng gật đầu, với lấy cuốn sổ ghi chú, lật sang một trang mới, viết tiêu đề lớn ở đầu trang: "Kế hoạch." Cậu đưa mắt nhìn Vy, ánh mắt đầy quyết tâm. "Từ giờ mình không chỉ theo dõi và chờ đợi nữa, mình chủ động."
Vy nhìn vào trang giấy trắng dưới dòng tiêu đề, một cảm giác mới mẻ dâng lên trong lòng, không phải sự sợ hãi quen thuộc, mà là một quyết tâm cô chưa từng cảm nhận rõ ràng như vậy kể từ ngày đầu tiên phát hiện ra tấm ảnh chụp màn hình lạ trong nhóm chat.
Đăng liệt kê ra ba việc cần làm trước: gọi tổng đài công ty Ổn., kể lại toàn bộ chuyện cho Yến Nhi để có thêm người hỗ trợ, và tìm cách xác nhận chắc chắn hơn về danh tính của Bảo trước khi tính tới bước đối chất trực tiếp. Vy nhìn danh sách đó, gật đầu với từng mục, cảm thấy nhẹ nhõm khi cuối cùng mọi thứ mơ hồ trong đầu cô được sắp xếp lại thành những bước đi cụ thể, thứ gì đó cô có thể thực sự nắm bắt được thay vì chỉ lo lắng suông.
"Việc nào làm trước?" Vy hỏi, nhìn danh sách ba mục Đăng vừa viết.
"Gọi công ty trước, vì đó là việc ít rủi ro nhất." Đăng đáp, gạch một đường dưới mục đầu tiên. "Xong việc đó rồi mình tính tiếp tới Bảo, phải cẩn thận hơn nhiều."
Vy gật đầu đồng ý, cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhỏ khi có người cùng mình cân nhắc từng bước thay vì phải tự quyết định một mình như những tuần đầu tiên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →