Phòng khách sáng thứ Bảy tràn ngập nắng, khác hẳn không khí nặng nề của đêm hôm trước. Vy ngồi trên ghế sofa cũ, một tách trà gừng nóng đặt trước mặt, mẹ ngồi cạnh, hai người im lặng một lúc lâu trước khi ai đó lên tiếng.
"Con ngủ được chút nào không?" Mẹ hỏi, giọng dịu, không còn vẻ hoảng loạn của đêm qua.
"Dạ có, một chút." Vy đáp, hai tay ôm lấy tách trà ấm, cảm nhận hơi nóng lan qua lòng bàn tay.
Mẹ nhìn con một lúc, rồi hít một hơi sâu, như đang chuẩn bị nói điều gì đó đã giữ trong lòng rất lâu. "Vy, mẹ muốn nói với con một chuyện, chuyện của tám tháng trước."
Vy ngẩng lên nhìn mẹ, hơi bất ngờ vì đây là lần đầu tiên mẹ chủ động nhắc tới đêm đó một cách trực tiếp như vậy, không né tránh, không vòng vo qua những câu hỏi gián tiếp như mọi khi.
"Mẹ vẫn giữ tờ giấy bệnh viện hôm đó, trong ngăn kéo tủ đầu giường mẹ." Mẹ nói, giọng hơi run. "Mẹ chưa từng cho con xem, cũng chưa từng đọc lại nó lần nào kể từ hôm mang về nhà, vì mẹ sợ. Mẹ sợ nếu đọc lại, mẹ sẽ không đủ can đảm tin rằng con đang thật sự khá hơn."
Vy im lặng, cổ họng nghẹn lại. Cô chưa từng biết mẹ vẫn giữ nỗi sợ đó âm ỉ suốt tám tháng qua, đằng sau vẻ ngoài bình tĩnh, đằng sau những bát cháo đêm khuya, những bữa cơm không hỏi han quá nhiều.
"Đêm qua, khi Đăng gọi cho mẹ." Mẹ tiếp tục, giọng càng lúc càng run hơn. "Mẹ sợ hơn bất cứ điều gì mẹ từng sợ trong đời, kể cả đêm tám tháng trước. Vì lần này mẹ không ở đó, mẹ không kịp có mặt ngay lúc con cần mẹ nhất."
"Nhưng mẹ đã tới." Vy nói, giọng khẽ nhưng chắc. "Mẹ tới rất nhanh mà."
"Mẹ tới, nhưng mẹ ước gì mẹ đã ở nhà ngay từ đầu." Mẹ lắc đầu, mắt đỏ hoe. "Con không cần phải ổn mới được ở cạnh mẹ, Vy à. Mẹ ở đây dù con ổn hay không ổn, dù chuỗi ngày của con có về số không bao nhiêu lần đi nữa."
Vy đặt tách trà xuống bàn, quay sang ôm lấy mẹ, một cái ôm chặt, lâu, không ai vội buông ra trước. "Con... con không ổn đâu mẹ." Cô nói, giọng vỡ ra giữa chừng, sửa lại chính câu nói cô vẫn quen buông ra như một phản xạ suốt bao lâu nay. "Nhưng con đang cố, và con không muốn giấu mẹ nữa."
Mẹ siết chặt vòng tay hơn, không nói gì thêm, chỉ để cho khoảnh khắc đó tồn tại, đủ lâu để cả hai cùng cảm nhận được nó, không cần vội vàng lấp đầy bằng lời nói.
"Mẹ sẽ không mở ngăn kéo đó ra nữa đâu." Mẹ nói sau một lúc, giọng đã bình tĩnh hơn, có chút gì đó nhẹ nhõm mới mẻ. "Không phải vì mẹ vẫn sợ, mà vì mẹ không cần nó để tin con nữa. Mẹ tin con, ngay lúc này, ngay ở đây."
Vy gật đầu, lau nước mắt, một cảm giác nhẹ nhõm lạ lùng lan trong ngực, khác hẳn với mọi cảm giác nhẹ nhõm cô từng có trước đây, thứ này không tới từ việc giấu đi điều gì, mà từ việc cuối cùng cũng để một ai đó nhìn thấy hết, không phải một phần được chọn lọc kỹ càng.
Hai mẹ con ngồi lại với nhau thêm một lúc lâu, uống hết tách trà gừng đã nguội bớt, nói về những chuyện nhỏ nhặt xen giữa những khoảng lặng dài. Mẹ kể lại vài chi tiết về đêm tám tháng trước mà Vy chưa từng biết, không phải để khơi lại nỗi đau, mà như một cách để cả hai cùng nhìn thẳng vào nó một lần, rồi để nó ở lại phía sau đúng vị trí của nó, không còn là một bóng ma lẩn khuất trong mọi cuộc trò chuyện né tránh.
"Đăng đâu rồi mẹ?" Vy hỏi, chợt nhớ ra không thấy cậu từ sáng.
"Mẹ bảo nó về nhà nghỉ một lúc rồi, thằng bé thức trắng đêm qua mệt lắm." Mẹ đáp, mỉm cười nhẹ. "Lát nữa chắc nó lại qua thôi, đợi xem."
Đúng như mẹ nói, gần trưa, chuông cửa vang lên, Đăng đứng ngoài cửa với một túi bánh bao còn nóng mua ở tiệm quen, gương mặt vẫn còn dấu vết mệt mỏi của một đêm không ngủ nhưng nụ cười thì tươi hơn hẳn. Vy ra mở cửa, nhìn cậu một lúc, rồi không nói gì, chỉ ôm lấy cậu một cái thật chặt ngay trước ngưỡng cửa, trước sự chứng kiến của mẹ đang đứng phía sau, im lặng mỉm cười.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →