Chuông vẫn reo, không dứt, ánh sáng xanh nhấp nháy đều đặn trên trần nhà tối. Vy nhìn về phía kệ sách một lúc lâu trước khi cơ thể cô, chậm chạp như đang bơi trong nước đặc, đứng dậy bước tới.
Cô cầm điện thoại lên. Tên Đăng hiện trên màn hình. Cô bấm nhận cuộc gọi, đưa lên tai, nhưng không nói được gì ngay, chỉ có tiếng thở của cô, nông và không đều, truyền qua đường dây.
"Vy?" Giọng Đăng vang lên, bình thường lúc đầu, rồi khựng lại ngay khi không nghe thấy câu trả lời quen thuộc. "Vy, mày còn đó không? Nói gì đi."
"...Đăng." Vy bật ra được đúng một chữ, giọng khàn đặc, lạ lẫm với chính cô.
Chỉ một chữ đó thôi, nhưng đủ để Đăng hiểu ngay có điều gì đó rất sai. Cậu không hỏi thêm câu nào vô ích, giọng lập tức chuyển sang dứt khoát, nhanh, không một chút do dự.
"Tao tới ngay. Mày đang ở đâu trong nhà, phòng mày đúng không? Mày cứ ngồi yên đó, đừng đi đâu hết, tao sẽ gọi cho cả mẹ mày nữa. Nghe tao nói được không?"
"...được." Vy đáp, ngồi thụp xuống sàn ngay tại chỗ, điện thoại vẫn áp sát tai, giọng Đăng là thứ duy nhất lúc này giữ cô ở lại trong căn phòng, trong hiện tại.
"Tao đang lấy xe, năm phút nữa tao gọi lại, mày cứ để máy đó nghe tao nói, được không? Đừng tắt máy." Đăng nói, tiếng cửa mở, tiếng bước chân vội vã vọng qua điện thoại. "Mày đang thở nhanh lắm, thử thở theo tao nhé, hít vào... giữ... rồi thở ra, chậm thôi."
Vy cố làm theo, không hoàn hảo, nhưng có một điều gì đó trong giọng Đăng, đều đặn, kiên nhẫn, không hề dao động, bắt đầu kéo cô lại gần hơn với thực tại, từng chút một.
Đăng vừa lái xe vừa gọi một cuộc khác song song bằng loa ngoài, giọng cậu vọng lại đứt quãng vì gió. "Cô ơi, cô về được không ạ, Vy đang không ổn lắm, con đang trên đường tới nhà."
Vy nghe loáng thoáng giọng mẹ hoảng hốt ở đầu dây bên kia, tiếng ghế kéo lê vội vã, tiếng "cô đi ngay đây" gấp gáp. Cô ngồi trên sàn, điện thoại vẫn áp tai, nghe tiếng gió rít qua ống nghe của Đăng, nghe tiếng còi xe xa xa, những âm thanh rất đỗi bình thường của thành phố lúc này lại trở thành một sợi dây kéo cô ra khỏi cái khối đặc đang bủa vây.
Không tới mười lăm phút sau, có tiếng chân chạy gấp ngoài hành lang, tiếng gõ cửa dồn dập. Vy không đứng dậy nổi, chỉ ngồi yên, nhưng cửa phòng đã không khoá, và Đăng đẩy cửa bước vào, thở hổn hển vì vừa chạy bộ lên bốn tầng cầu thang không kịp chờ gì khác.
Cậu quỳ xuống ngay trước mặt cô, không nói gì thêm, chỉ đưa tay ra, để Vy tự quyết định có muốn nắm lấy hay không. Vy đưa tay ra, nắm lấy tay Đăng, siết chặt, và lần đầu tiên sau nhiều giờ, một giọt nước mắt rơi xuống, rồi thêm một giọt nữa, cho tới khi cô khóc thành tiếng, tiếng khóc vỡ oà ra sau một khoảng lặng quá dài.
Mẹ tới sau đó không lâu, đẩy cửa bật đèn sáng cả căn phòng, thấy con gái ngồi bệt trên sàn, tay nắm chặt tay Đăng, mắt đỏ hoe, bà không hỏi gì, chỉ chạy tới ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy con thật chặt, không buông ra.
Ba người ở lại trong căn phòng đó cho tới khi trời sáng, không ai nói nhiều, chỉ ngồi cạnh nhau, đèn để sáng suốt đêm. Có lúc mẹ đứng dậy pha một cốc nước ấm mang vào, không hỏi con có muốn uống không, chỉ đặt lên bàn học rồi ngồi xuống lại. Đăng ngồi tựa lưng vào chân giường, không rời khỏi phòng dù chỉ một phút, thi thoảng lại khẽ hỏi Vy có cần gì không, không mong đợi một câu trả lời dài, chỉ cần một cái gật đầu hay lắc đầu cũng đủ.
Gần ba giờ sáng, Vy thiếp đi một lúc trên vai mẹ, giấc ngủ chập chờn không sâu nhưng đủ để cơ thể cô được nghỉ. Mẹ ngồi bất động suốt khoảng thời gian đó, không dám cử động vì sợ đánh thức con, tay vẫn giữ nguyên vị trí nắm lấy tay Vy, cho tới khi tê cứng cũng không buông ra.
Khi ánh bình minh đầu tiên len qua khe rèm cửa sổ, mẹ vẫn ngồi cạnh giường, một tay nắm tay Vy, không nói gì, và trong khoảnh khắc đó, Vy hiểu rằng mình đã không phải một mình, dù chỉ trong mười lăm phút ngắn ngủi nhất của đêm hôm đó cô từng nghĩ là vậy.
Nếu bạn hoặc người quen đang trải qua một đêm như Vy, đừng chờ một mình. Đường dây nóng Ngày Mai — 096 306 1414 — hoạt động miễn phí từ 8h đến 20h mỗi ngày, có người thật lắng nghe, không phán xét. Gọi cho ai đó, bất cứ ai, trước khi trời sáng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →