🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mẹ nhắn tin lúc bảy giờ tối, báo công ty đột xuất cần người ở lại kiểm kê sổ sách cuối quý, có thể phải tới khuya mới về, dặn Vy tự ăn cơm trước. Vy nhắn lại "dạ được", đặt điện thoại xuống bàn học, nhìn ra cửa sổ nơi trời đã tối hẳn.

Cô không thấy đói. Bài kiểm tra Lịch sử mỹ thuật sáng nay không tệ như cô lo, nhưng cả tuần dồn nén, ít ngủ, cộng thêm buổi trưa nay một tin nhắn khác trong nhóm chat mà cô lỡ đọc được, dù đã cố tránh xa nhóm đó mấy hôm nay: "cỏ_lặng bắt đầu có dấu hiệu, chắc sắp về, để ý kỹ."

Cô đọc dòng đó lúc mười hai giờ trưa, giữa lúc đang ăn cơm với Nhi ở căn tin, và từ đó tới giờ, một cảm giác nặng nề cứ đè dần lên ngực cô, mỗi giờ một chút, không bùng lên đột ngột mà tích tụ chậm rãi như nước dâng qua từng nấc nhỏ.

Chín giờ tối, Vy vẫn ngồi ở bàn học, sách vở đóng lại từ lâu, không mở ra thêm lần nào. Cô không bật đèn bàn. Ánh sáng duy nhất trong phòng là chút ánh đèn đường hắt qua khe rèm cửa sổ, đủ để nhìn thấy hình dạng đồ vật nhưng không đủ để đọc chữ.

Cô thử nhớ lại cách thở Như từng dạy, bốn nhịp vào, giữ bốn nhịp, bốn nhịp ra. Cô đếm được tới nhịp thứ hai thì quên mất mình đang đếm gì, phải bắt đầu lại từ đầu, rồi lại quên lần nữa. Cơ thể cô không nghe theo những gì đầu óc cố ra lệnh, hơi thở cứ nông và nhanh hơn cô muốn, hai bàn tay lạnh dần dù trời không hề lạnh.

Căn hộ vắng lặng khác thường. Không có tiếng dép lê của mẹ trong bếp, không có tiếng tivi hàng xóm vọng qua tường như mọi tối. Chỉ có tiếng máy lạnh của căn hộ bên cạnh chạy đều đều, và xa xa, tiếng xe máy thưa thớt chạy ngang con đường phía dưới, mỗi lần một chiếc đi qua, ánh đèn pha quét một vệt sáng ngắn ngủi qua trần nhà rồi biến mất.

Cô ngồi yên, hai tay đặt trên đùi, không làm gì cả. Không phải cô đang nghĩ về điều gì cụ thể, càng không phải đang lên kế hoạch cho bất cứ điều gì. Chỉ là mọi thứ trong đầu cô đột nhiên trở nên rất chậm, rất nặng, như thể cả căn phòng đang thu nhỏ lại từng chút một, những bức tường tiến gần cô hơn theo mỗi phút trôi qua.

Điện thoại nằm trên bàn học, cách chỗ cô ngồi khoảng một cánh tay. Cô nhìn nó một lúc lâu, rồi đứng dậy, mang nó đặt lên kệ sách phía bên kia phòng, cách xa chỗ cô đang ngồi hơn. Cô không tự hỏi vì sao mình làm vậy. Đó chỉ là một hành động, một trong rất ít hành động cô còn làm được lúc này, và cô làm nó mà không suy nghĩ thêm.

Cô ngồi xuống sàn nhà, lưng tựa vào cạnh giường, đầu gối co lên ngực, hai tay ôm lấy đầu gối. Căn phòng tối, yên tĩnh tới mức cô nghe rõ cả tiếng tim mình đập, chậm, nặng, không giống nhịp tim bình thường cô từng biết.

Có một khoảng thời gian cô không rõ mình đã ngồi như vậy bao lâu. Mười phút. Có thể lâu hơn. Thời gian lúc này không còn giữ hình dạng bình thường của nó nữa, chỉ còn là một khối đặc, không có điểm bắt đầu hay kết thúc rõ ràng.

Cô nghĩ tới cây bút chì trên bàn học, tới bài vẽ dang dở, tới những thứ bình thường của một ngày bình thường, nhưng những suy nghĩ đó trượt qua đầu cô như nước trượt trên mặt kính, không đọng lại được. Cánh cửa nào đó trong đầu cô đang khép dần lại, chậm, không thể cưỡng lại, và cô không còn đủ sức để giữ nó mở.

Cô không khóc. Không có nước mắt, không có tiếng nấc. Chỉ có sự im lặng đặc quánh, và một cảm giác xa cách kỳ lạ với chính cơ thể mình, như thể cô đang nhìn một ai đó khác ngồi co ro trên sàn nhà tối om, không phải chính mình.

Có một phần rất nhỏ trong đầu cô, ở đâu đó xa lắm, vẫn còn tỉnh táo đủ để nhận ra tình trạng này quen thuộc, đã từng có tên gọi, đã từng được Như giải thích rằng nó có thể xảy ra và không có nghĩa cô đang thất bại. Nhưng phần nhỏ đó quá yếu để lên tiếng đủ lớn, chìm nghỉm dưới lớp im lặng đang phủ kín mọi thứ còn lại trong cô.

Chiếc điện thoại trên kệ sách, cách đó không xa nhưng cũng đủ xa, đột nhiên rung lên, ánh sáng xanh nhạt hắt lên trần nhà, và tiếng chuông reo vang lên giữa căn phòng im lặng, một âm thanh phá vỡ khối đặc thời gian đang bao trùm lấy cô, kéo cô giật mình quay đầu lại nhìn về phía nguồn sáng.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →