🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bếp nhà tối thứ Năm hôm sau thơm nức mùi canh chua, mẹ đứng nấu từ sớm, cắt sẵn dứa, cà chua, đậu bắp bày ngay ngắn trên thớt trước khi cho vào nồi. Vy bước vào bếp, ngửi thấy mùi quen thuộc, dừng lại một giây ở cửa.

"Mẹ nấu canh chua á?" Cô hỏi, giọng có chút ngạc nhiên, vì món này mẹ ít khi nấu vào ngày thường, thường để dành cho cuối tuần.

"Ừ, tự nhiên thèm." Mẹ đáp, không quay lại, giọng bình thường như không có gì đặc biệt, dù cả hai đều biết rõ đây không hẳn là ngẫu nhiên, mà là cách mẹ chọn để nói điều gì đó không cần lời, sau buổi tối căng thẳng hôm qua.

Vy đứng lặng một lúc, nhìn dáng mẹ đứng bên bếp, nồi canh sôi lăn tăn, hơi nước bốc lên phủ mờ một góc kính cửa sổ bếp. Cô bước tới gần hơn, không nói gì, chỉ đứng cạnh mẹ, nhìn vào nồi canh.

"Con phụ mẹ được không?" Cô hỏi.

"Được, con lặt rau thơm đi." Mẹ đưa cho cô một rổ rau nhỏ, không hỏi thêm gì về chuyện hôm qua, cũng không nhắc lại cánh cửa đóng hơi mạnh, chỉ tiếp tục công việc như một buổi tối bình thường khác.

Hai mẹ con làm việc cạnh nhau trong im lặng dễ chịu, chỉ có tiếng dao thớt, tiếng nước sôi lục bục trong nồi, tiếng quạt treo tường quay đều đặn. Vy lặt từng cọng rau thơm, tay làm việc chậm rãi, đầu óc dần dịu lại sau một ngày căng thẳng vì bài kiểm tra.

"Mẹ ơi." Vy lên tiếng, không ngẩng đầu lên khỏi rổ rau. "Con xin lỗi vì hôm qua đóng cửa hơi mạnh."

"Mẹ biết con không cố ý." Mẹ đáp, giọng nhẹ nhàng, tay vẫn nêm nếm nồi canh. "Mẹ chỉ mong con biết là dù chuyện gì xảy ra, mẹ cũng không giận, chỉ lo thôi."

"Con biết." Vy nói, lần này giọng chân thành hơn hẳn câu trả lời hôm qua.

Mẹ nhìn con một lúc, rồi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm khi xuất hiện trong những tuần gần đây, quay lại tiếp tục nêm nếm nồi canh, nếm thử một muỗng rồi gật gù hài lòng với chính tay nghề của mình.

Bữa cơm tối hôm đó ấm cúng hơn hẳn, hai mẹ con ăn chậm rãi, thi thoảng trò chuyện về những chuyện nhỏ nhặt không liên quan tới bất cứ điều gì nặng nề: một bộ phim mẹ đang xem dở, một món đồ Vy định mua để làm bài tập sắp tới. Nồi canh chua vơi dần, vị chua thanh hoà cùng vị ngọt của dứa và cà chua, một hương vị quen thuộc từ nhỏ Vy luôn thấy dễ chịu mỗi khi ăn.

Mẹ kể lại một kỷ niệm hồi Vy còn nhỏ, lần đầu tiên được dạy nấu canh chua, làm đổ cả rổ giá đỗ ra sàn bếp rồi khóc thút thít vì sợ bị mắng, trong khi mẹ chỉ bật cười và bảo không sao, nhặt lại rồi nấu tiếp. Vy không nhớ rõ chuyện đó, nhưng nghe mẹ kể lại, cô hình dung ra được cả một khung cảnh ấm áp của tuổi thơ mà giờ đây cô mới thấy trân trọng hơn nhiều, khi đã hiểu được có bao nhiêu điều nhỏ nhặt như vậy đủ sức nâng đỡ một con người qua những giai đoạn khó khăn nhất.

Ăn gần xong, mẹ đứng dậy dọn bát, nói vọng lại một câu trước khi Vy kịp đứng dậy phụ giúp.

"Mai mẹ về sớm, có gì con cứ gọi."

Vy gật đầu, không nghĩ nhiều về câu nói đó lúc này, chỉ coi như một lời dặn dò bình thường của người mẹ hay lo xa. Cô phụ mẹ dọn dẹp bếp, rồi cả hai cùng ngồi xem chung một tập phim ngắn trên tivi trước khi đi ngủ, một buổi tối giản dị, không có gì đặc biệt, nhưng đủ để Vy cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn so với những ngày gần đây, như thể một phần nào đó trong cô vừa được nạp lại năng lượng cần thiết để đối diện với những gì còn ở phía trước.

Trước khi tắt đèn phòng khách đi ngủ, mẹ ghé qua phòng Vy, hé cửa nhìn vào, thấy con đã lên giường. "Ngủ ngon nha." Mẹ nói khẽ, rồi khép cửa lại nhẹ nhàng. Vy nằm đó một lúc, nghe tiếng chân mẹ xa dần về phòng bên, một cảm giác an toàn quen thuộc bao trùm lấy cô, thứ cảm giác cô sẽ nhớ tới rất nhiều trong đêm sắp tới, dù lúc này chưa hề biết trước điều đó.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →