🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bếp nhà tối thứ Tư, mẹ vừa đi làm về muộn hơn thường lệ, đang nhanh tay chuẩn bị bữa tối đơn giản vì đã quá giờ ăn quen thuộc. Vy ngồi ở bàn ăn, mắt sưng vì thiếu ngủ, tay lơ đãng nghịch đôi đũa, không có vẻ háo hức gì với bữa cơm sắp dọn ra.

"Con thi hồi sáng sao rồi?" Mẹ hỏi, không quay lại, tay vẫn đảo chảo rau.

"Cũng tạm được." Vy đáp, giọng nhạt, không có sức sống như thường lệ.

Mẹ đặt chảo xuống, tắt bếp, quay lại nhìn con kỹ hơn. Có gì đó trong ánh mắt mẹ khiến Vy hiểu ngay mình không giấu được sự mệt mỏi đang lộ rõ trên gương mặt.

"Con có sao không?" Mẹ hỏi thẳng, một câu hỏi hiếm khi bà dùng trực tiếp như vậy kể từ sau giai đoạn đầu hồi tám tháng trước, khi cả hai đã tìm được cách giao tiếp nhẹ nhàng hơn.

"Con không sao đâu mẹ, chỉ là mệt vì thi cử thôi." Vy đáp nhanh, hơi quá nhanh, như một phản xạ để tránh phải giải thích thêm.

Mẹ nhìn con một lúc lâu, không tin hẳn câu trả lời đó, nhưng cũng không truy vấn thêm ngay. Bà bày cơm ra bàn, ngồi xuống đối diện, im lặng một lúc trước khi lên tiếng lại.

"Mẹ thấy dạo này con hay thẫn thờ, ăn ít hơn, cũng ít nói hơn." Mẹ nói, giọng cẩn trọng như đang dò từng bước trên một con đường dễ vỡ. "Có phải vẫn còn chuyện hôm trước con kể không, chuyện cái app đó?"

Vy khựng lại, đũa gắp lơ lửng giữa chừng. Cô không muốn nói dối mẹ, nhưng cũng chưa sẵn sàng kể hết mọi chi tiết, đặc biệt là chuyện Đăng đã tìm ra được gương mặt cụ thể của người đứng sau tất cả.

"Vẫn đang xử lý mà mẹ, Đăng với con đang tìm hiểu thêm." Vy đáp, cố giữ giọng bình thường. "Con không sao đâu, mẹ đừng lo quá."

"Mẹ không lo quá đâu, mẹ chỉ lo vừa đủ thôi." Mẹ nói, cố pha chút hài hước để làm nhẹ không khí, nhưng ánh mắt vẫn còn nét căng thẳng chưa tan. "Con biết mẹ luôn ở đây mà, đúng không?"

"Con biết." Vy đáp, nhưng giọng có phần gượng gạo, một sự phòng thủ vô thức cô không kiểm soát được lúc này.

Bữa cơm tiếp diễn trong không khí có phần ngột ngạt hơn thường lệ, mẹ thi thoảng liếc nhìn con, Vy cắm cúi ăn nhanh hơn cần thiết, cả hai đều cảm nhận được khoảng cách nhỏ vừa xuất hiện giữa họ mà không ai biết cách xoá bỏ ngay lúc này.

Mẹ mở lời hỏi thêm vài câu vu vơ về chuyện học hành, cố kéo không khí trở lại bình thường, nhưng Vy chỉ trả lời cụt lủn, đầu óc còn mải nghĩ về gương mặt trong tấm ảnh Đăng tìm được, về việc liệu có nên kể cho mẹ nghe chi tiết đó hay không. Cô sợ nếu kể ra, mẹ sẽ lo lắng tới mức muốn can thiệp trực tiếp, có khi đòi báo công an ngay lập tức, trong khi Vy và Đăng vẫn chưa chuẩn bị đủ để làm điều đó.

Ăn xong, Vy đứng dậy dọn bát của mình trước, định mang vào bếp thì mẹ lên tiếng, giọng có chút kiên quyết hiếm thấy.

"Vy, mẹ không ép con kể hết, nhưng đừng đẩy mẹ ra xa lúc này, được không?"

Vy dừng lại, tay vẫn cầm bát, không quay lại nhìn mẹ. "Con không đẩy mẹ ra, con chỉ... chưa biết nói sao thôi." Cô nói, giọng nhỏ dần.

Cô mang bát vào bếp, đặt vào bồn rửa, rồi đi thẳng về phòng, khép cửa lại với một lực hơi mạnh hơn bình thường một chút, không đủ để coi là đóng sầm nhưng đủ để mẹ, vẫn còn ngồi ở bàn ăn, nghe rõ và khựng lại trong giây lát, đôi đũa đặt xuống bàn, ánh mắt nhìn về phía hành lang dẫn tới phòng con gái.

Mẹ ngồi lại một mình ở bàn ăn thêm một lúc, nhìn hai cái bát vẫn còn dở dang phần cơm của mình, không buồn ăn tiếp. Bà nhớ lại một buổi tối tương tự, gần một năm trước, khi cánh cửa phòng con gái cũng khép lại với đúng lực đó, đúng âm thanh đó, chỉ vài ngày trước cái đêm mọi thứ sụp đổ. Nỗi sợ cũ trỗi dậy trong lòng bà, dù bà cố tự nhắc mình rằng lần này khác, con gái đã mạnh mẽ hơn nhiều, đã có Đăng, có bác sĩ Như bên cạnh. Bà đứng dậy, dọn nốt bàn ăn, nhưng tai vẫn để ý từng tiếng động nhỏ vọng ra từ phía phòng Vy.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →