🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bàn học trong phòng Vy ngổn ngang sách vở hơn mọi khi, hai cuốn giáo trình mở cùng lúc, một xấp giấy note dán đầy các mép bàn. Đèn bàn hắt ánh sáng vàng lên chồng tài liệu, đồng hồ treo tường chỉ mười một giờ khuya thứ Ba.

Vy dụi mắt, cố tập trung vào chương lý thuyết màu sắc cần ôn cho bài kiểm tra sáng mai, nhưng đầu óc cứ lởn vởn nghĩ tới gương mặt mờ nhạt trong tấm ảnh Đăng tìm được tuần trước, tới việc không biết Bảo có đang cập nhật kèo của cô ngay lúc này hay không.

Cô lắc đầu, cố xua những suy nghĩ đó đi, quay lại với trang sách. Nhưng chỉ vài phút sau, tay cô lại tự động với lấy điện thoại, mở app Ổn., nhìn con số một trăm hai mươi tư đang hiển thị, rồi tắt màn hình ngay, một phản xạ đã lặp lại không biết bao nhiêu lần trong ngày hôm nay.

Bài kiểm tra tuần này dồn dập: môn Lý thuyết màu sắc sáng mai, môn Lịch sử mỹ thuật cuối tuần. Vy vốn không phải người học kém, nhưng những ngày gần đây cô thấy mình khó tập trung hơn hẳn, đọc một đoạn văn phải đọc lại tới ba lần mới thấm được nội dung, một điều hiếm khi xảy ra với cô trước đây.

Cô mở sổ ghi chú Ổn., định viết vài dòng như thói quen, nhưng gõ được nửa câu lại xoá đi, không biết diễn đạt sao cho đúng cảm giác lộn xộn đang có trong đầu. Cuối cùng cô chỉ để trống, bấm nút Ổn cho ngày hôm nay, không kèm ghi chú gì, một điều khác với thói quen viết vài dòng ngắn mỗi tối cô vẫn duy trì suốt mấy tháng qua.

Mười hai giờ khuya, cô vẫn chưa ôn xong nửa số bài cần thiết. Cô nhìn đồng hồ, tính toán còn bao nhiêu tiếng nữa tới giờ thi, cảm giác lo lắng dồn thêm vào lớp căng thẳng vốn đã chất chồng từ mấy tuần nay.

Điện thoại rung, một tin nhắn từ nhóm lớp nhắc lịch thi, kèm theo vài tin nhắn than vãn của các bạn cùng lớp về việc chưa ôn kịp. Vy đọc lướt qua, không trả lời, đặt điện thoại úp xuống bàn, cố quay lại với trang sách trước mặt.

Có một khoảnh khắc, cô cầm cây bút chì lên định xoay theo thói quen, nhưng tay dừng lại giữa chừng, đặt cây bút xuống bàn thay vì xoay như mọi khi. Cô không nhận ra mình vừa làm điều đó, chỉ tiếp tục cắm cúi đọc sách, tay không còn tìm tới cây bút chì như một điểm tựa quen thuộc nữa.

Cô nhớ lại lời Như từng nói, về việc cơ thể thường phản ứng trước khi đầu óc kịp gọi tên cảm xúc. Có lẽ đây là một trong những dấu hiệu đó, một sự thay đổi nhỏ trong thói quen tay chân mà chính cô cũng không để ý, giống như cách người ta chỉ nhận ra mình đang nín thở khi ai đó nhắc mới thở ra được. Cô lắc đầu, gạt suy nghĩ đó sang một bên, ép mình quay lại với trang giáo trình đang mở dở, những dòng chữ về bánh xe màu sắc bỗng trở nên khó hiểu lạ thường dù cô đã học qua chúng nhiều lần trước đây.

Một giờ sáng, cô gập sách lại, quyết định ngủ sớm hơn dự tính vì biết nếu thức thêm cũng không tiếp thu được gì nhiều nữa. Cô tắt đèn bàn, nằm xuống, nhưng giấc ngủ không tới ngay, đầu óc vẫn cứ quay cuồng giữa những công thức phối màu cần nhớ và những dòng chữ lạnh lùng trong nhóm chat cứ chực hiện lên bất cứ khi nào cô nhắm mắt.

Cô trở mình nhiều lần, cố tìm một tư thế thoải mái, nhưng cảm giác bất an cứ len lỏi không chịu buông, một cảm giác khác hẳn với những đêm mất ngủ bình thường vì lo bài vở cô từng trải qua trước đây, nặng nề hơn, dai dẳng hơn, như một lớp sương mù không có cách nào xua tan trong một đêm.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cứu thương hụ còi vọng lại từ xa rồi tắt dần, một âm thanh quen thuộc của thành phố về đêm mà bình thường Vy chẳng buồn để ý, nhưng đêm nay nó khiến cô giật mình, tim đập nhanh hơn một nhịp trước khi kịp nhận ra đó chỉ là âm thanh rất đỗi bình thường, chẳng liên quan gì tới mình. Cô thở dài, kéo chăn qua vai, cố gắng một lần nữa để tâm trí lắng lại đủ cho giấc ngủ tìm tới.

Hết Chương 26

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 27
← TrướcTiếp →