🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng Đăng tối thứ Sáu, ba ngày sau buổi quan sát ở quán cà phê Tô Hiến Thành. Vy tới sớm hơn thường lệ, thấy Đăng đã ngồi sẵn trước hai màn hình, gương mặt có vẻ phấn khích hơn mọi khi.

"Tao tìm ra thêm rồi." Đăng nói ngay khi Vy vừa ngồi xuống, không vòng vo. "Sau hôm mình xác định được quán, tao thử lùng trên mạng xã hội, tìm những tài khoản có check-in ở quán đó, lọc theo những ai làm nhân viên."

Cậu xoay màn hình về phía Vy. Trên đó là một hồ sơ mạng xã hội cũ, ảnh đại diện mờ nhạt vì đã lâu không cập nhật, tên hiển thị viết tắt, nhưng phần "làm việc tại" ghi rõ tên quán cà phê trên đường Tô Hiến Thành, từ năm ngoái.

"Tài khoản này gần như bỏ hoang rồi, không đăng gì mới cả năm nay, nhưng tao tìm được vài bài đăng cũ, có một bài feedback công việc, ký tên 'Bảo'." Đăng giải thích, lướt xuống cho Vy xem thêm. "Với cả, tao đối chiếu giờ hoạt động của tài khoản cũ này với khung giờ 'trực kèo' mình đang theo dõi, có sự trùng khớp đáng kể ở những khoảng nghỉ giữa ca."

Vy nhìn vào tấm ảnh đại diện mờ nhạt trên màn hình, một gương mặt trẻ, có nét hao hao giống người thanh niên áo nâu cô nhìn thấy hôm trước qua khung cửa kính, dù không thể chắc chắn hoàn toàn vì ảnh quá cũ và mờ.

"Tên đầy đủ có không?" Vy hỏi, giọng khẽ.

"Tài khoản chỉ ghi 'Bảo', không có họ đầy đủ, có thể là biệt danh chứ chưa chắc tên thật." Đăng đáp, mở thêm một cửa sổ khác. "Nhưng tao nghĩ đủ để mình gọi tạm là Bảo trong lúc tìm hiểu tiếp."

Vy im lặng, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trên màn hình. Cảm giác lúc này khác hẳn với những gì cô tưởng tượng sẽ có khi cuối cùng cũng "thấy" được người đứng sau mọi chuyện. Không có sự căm ghét bùng lên dữ dội như cô từng nghĩ, chỉ có một cảm giác phức tạp, lẫn lộn giữa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có một hình dạng cụ thể để đối diện, và một nỗi bối rối kỳ lạ khi nhận ra gương mặt đó rất bình thường, rất con người, không phải quái vật nào cả.

"Cậu ta trông... bình thường quá." Vy nói, gần như tự nói với chính mình.

"Ừ." Đăng gật đầu, cũng nhìn vào màn hình một lúc lâu. "Tao cũng không biết nên nghĩ sao về điều đó. Có lẽ càng bình thường lại càng đáng sợ, vì nghĩa là ai cũng có thể làm chuyện này mà không cần phải là một kẻ xấu xa theo kiểu phim ảnh."

Vy gật đầu chậm, đồng tình với nhận xét đó. Cô nhớ lại lời bác sĩ Như nói tuần trước, về việc những người trong nhóm cá cược này coi cô như một con số chứ không phải một con người. Giờ đây, khi nhìn vào gương mặt cụ thể của người có thể chính là "trực kèo" đang theo dõi mình, cô tự hỏi liệu điều ngược lại có đúng không: liệu người đó, khi nhìn vào bí danh cỏ_lặng và con số một trăm mười mấy ngày, có từng một lần tưởng tượng ra một gương mặt thật đứng sau nó hay chưa.

"Vậy giờ mình làm gì tiếp?" Vy hỏi.

"Tao nghĩ mình cần xác nhận chắc chắn hơn trước khi làm gì tiếp theo." Đăng nói, đóng bớt vài cửa sổ trên màn hình. "Có thể quay lại quan sát thêm vài lần nữa, hoặc tìm cách khác để chắc chắn hơn. Nhưng tao nghĩ mình đang tiến rất gần rồi, gần hơn tao tưởng nhiều."

Vy nhìn lại tấm ảnh mờ nhạt trên màn hình một lần cuối trước khi Đăng tắt cửa sổ đó đi, cố ghi nhớ gương mặt ấy, một gương mặt cô biết mình sẽ còn nghĩ tới rất nhiều trong những ngày sắp tới.

"Mày định gọi cậu ta là gì khi nói chuyện với tao?" Đăng hỏi, nửa đùa nửa thật, cố làm không khí bớt nặng nề. "Bảo, hay là 'thằng đó'?"

"Bảo đi." Vy đáp, bật cười khẽ dù không hẳn thấy buồn cười. "Nghe đỡ căng thẳng hơn."

Đăng gật đầu, đóng laptop lại, đứng dậy vươn vai sau mấy giờ ngồi liền một chỗ. "Tao thấy mày bình tĩnh hơn tao tưởng, tưởng mày sẽ hoảng khi nhìn thấy mặt cậu ta."

"Tao cũng ngạc nhiên về chính mình." Vy thừa nhận, đứng dậy theo, thu dọn balo chuẩn bị ra về. "Có lẽ vì biết rõ hơn thì đỡ sợ hơn là không biết gì cả, dù cái biết đó cũng chẳng dễ chịu gì."

Đăng tiễn cô ra tận cổng, cả hai không nói thêm gì nhiều, chỉ chào tạm biệt như mọi lần, nhưng trong lòng cả hai đều hiểu rằng buổi tối hôm nay đã đánh dấu một bước ngoặt, một điểm không thể quay lại trong toàn bộ câu chuyện họ đang cùng nhau lần theo.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →