🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Xưởng vẽ đêm khuya thứ Tư sáng đèn từ đầu tới cuối dãy, gần hai mươi sinh viên năm nhất còn nán lại hoàn thiện đồ án bố cục nộp sáng mai, tiếng nhạc nhỏ phát ra từ loa điện thoại ai đó, mùi cà phê lon và mùi màu vẽ hoà lẫn trong không khí.

Vy ngồi cạnh Trúc và Hùng, cả ba đã ở đây từ bảy giờ tối, trước mặt là những bản vẽ dở dang cần hoàn thiện thêm phần đổ bóng và chi tiết. Cô cắm cúi tô màu, tay đã hơi mỏi nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường, có lẽ vì lượng cà phê đã uống hết lon thứ ba trong tối.

"Còn bao lâu nữa mày xong?" Trúc hỏi, ngáp dài, mắt díu lại vì buồn ngủ.

"Chắc còn tiếng nữa." Vy đáp, không ngẩng đầu lên, vẫn tập trung vào từng nét cọ nhỏ.

"Tao xong rồi nè, ngồi coi mấy đứa làm cho vui." Hùng vươn vai, đứng dậy đi lấy thêm nước, tiếng ghế kéo lê trên sàn vang lên trong không gian yên tĩnh.

Có một khoảng lặng dễ chịu bao trùm góc bàn nơi Vy ngồi, chỉ có tiếng cọ chạm giấy, tiếng thở dài mệt mỏi thi thoảng vang lên từ ai đó, tiếng cười khúc khích nhỏ khi có người vẽ hỏng một chi tiết rồi phải sửa lại. Vy để tâm trí mình chìm hẳn vào công việc, một cảm giác tập trung tuyệt đối cô luôn tìm thấy được trong những đêm thức muộn làm đồ án như thế này, khác hẳn kiểu tỉnh táo căng thẳng của những đêm gần đây khi cô nằm nghĩ về nhóm chat, về người thanh niên áo nâu ở quán cà phê.

Giảng viên hướng dẫn ghé qua xưởng một lúc gần nửa đêm, kiểm tra tiến độ vài nhóm, dừng lại xem bài của Vy, gật gù khen phần phối màu có chiều sâu hơn hẳn bài trước. Lời khen ngắn gọn đó khiến Vy thấy vui hơn cô tưởng, một niềm vui giản dị đến từ chính công việc mình đang làm, không liên quan gì tới những con số hay những người lạ đang dõi theo cô ở một góc khác của cuộc sống.

Khoảng một giờ sáng, cả nhóm nghỉ tay ăn tạm gói mì ly ai đó mang theo, ngồi quây quần trên sàn xưởng vẽ, kể chuyện phiếm để giữ tỉnh táo. Có người kể chuyện ma hồi nhỏ khiến cả nhóm rú lên cười sợ, có người than vãn về deadline dồn dập tuần này, không khí thân thuộc của những sinh viên cùng cảnh ngộ thức đêm vì bài vở, một thứ mệt mỏi lành mạnh khác hẳn với sự căng thẳng Vy mang theo mấy tuần qua.

Đêm nay không có chỗ cho những suy nghĩ đó. Chỉ có màu sắc, đường nét, tỉ lệ, ánh sáng đổ trên gương mặt nhân vật trong bức tranh cô đang hoàn thiện. Một cảm giác bình yên hiếm hoi, không phải vì mọi chuyện đã được giải quyết, mà vì trong khoảnh khắc này, đầu óc cô có một việc khác để làm, đủ hấp dẫn để giữ mọi lo lắng ở một khoảng cách an toàn.

Gần ba giờ sáng, Vy đặt cọ xuống, ngắm nhìn bức tranh hoàn thiện, một cảm giác hài lòng nhẹ nhàng lan trong ngực. Trúc cũng vừa xong, ngáp một hơi dài, dụi mắt.

"Xong rồi, cuối cùng cũng xong." Trúc lẩm bẩm, duỗi lưng kêu răng rắc. "Tao chết mất, chưa bao giờ thức khuya vậy."

"Ừ, tao cũng vậy." Vy cười, dù mí mắt đã nặng trĩu.

Hùng đã ngủ gật trên bàn từ lúc nào, đầu gục xuống cánh tay khoanh trên bàn. Trúc bật cười, lay vai cậu dậy, cả ba thu dọn đồ đạc, chụp ảnh lại bài vẽ hoàn thiện để nộp qua hệ thống trực tuyến trước khi ra về.

Ra tới hành lang, ánh sáng đèn công cộng còn sáng, bên ngoài trời đã bắt đầu hửng một chút sáng nhạt phía chân trời, báo hiệu bình minh sắp tới. Vy đứng lại một lúc, hít một hơi không khí trong lành của buổi sớm, cảm giác mệt mỏi nhưng dễ chịu lan khắp cơ thể, một ngày ổn theo đúng nghĩa cũ, không liên quan gì tới bất kỳ ai đang theo dõi mình.

Cô lấy điện thoại ra định chụp lại khoảnh khắc trời sắp sáng, thì màn hình hiện lên một cuộc gọi đến từ Đăng, giờ này còn thức khiến cô hơi bất ngờ.

"Alo, sao giờ này mày còn thức?" Vy hỏi, giọng vẫn còn vương chút mệt mỏi vui vẻ của một đêm làm việc vừa hoàn thành.

"Tao nghĩ ra cách tiếp cận thẳng rồi." Giọng Đăng vang lên, tỉnh táo và có phần nghiêm túc, khác hẳn không khí nhẹ nhõm Vy vừa có được. "Nhưng để mai nói, giờ mày về ngủ đi đã, nghe giọng mày mệt lắm rồi."

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →