Vỉa hè đối diện quán cà phê trên đường Tô Hiến Thành có một quán trà chanh nhỏ, bàn ghế nhựa kê sát tường, đủ khuất để không ai chú ý tới hai người ngồi đó gần một tiếng đồng hồ. Trời vừa sập tối, đèn đường bắt đầu bật sáng, biển hiệu quán cà phê bên kia đường sáng rực với dòng chữ neon màu cam.
Vy nhấp một ngụm trà chanh đã nhạt bớt vì đá tan, mắt không rời khỏi khung cửa kính quán cà phê đối diện, nơi có thể thấy rõ quầy pha chế và vài nhân viên đang di chuyển qua lại.
"Đó, cái áo nâu đứng gần máy pha cà phê." Đăng khẽ nói, chỉ về phía một chàng trai dáng gầy, tóc hơi rối, đang cắm cúi pha chế, tai đeo một bên tai nghe.
Vy nhìn kỹ, tim đập nhanh hơn. Người đó trông rất bình thường, gương mặt còn trẻ, có lẽ chỉ hơn cô vài tuổi, không có gì đáng sợ hay khác lạ so với bất kỳ nhân viên phục vụ nào khác cô từng gặp. Cảm giác đó khiến cô vừa nhẹ nhõm vừa kỳ lạ, như đang nhìn một điều gì đó không khớp với hình dung trong đầu suốt mấy ngày qua.
"Mày chắc là người đó không?" Vy hỏi khẽ.
"Chưa chắc chắn một trăm phần trăm, nhưng khớp nhiều chi tiết: làm ở đúng quán này, ca tối, có vẻ hay dùng điện thoại giữa giờ làm." Đăng đáp, mắt vẫn dán vào phía đối diện. "Mình đợi thêm, xem có khớp với khung giờ phút bốn mươi bảy không."
Hai người ngồi im lặng, thi thoảng trao đổi vài câu ngắn, mắt luôn hướng về phía quán cà phê đối diện. Vy để ý cách người thanh niên đó làm việc, nhanh nhẹn, cẩn thận, thi thoảng cười với khách, không có gì khớp với hình ảnh một kẻ lạnh lùng cô từng tưởng tượng khi đọc những dòng chữ trong nhóm chat.
Có một vị khách lớn tuổi bước vào, có vẻ khó tính, đứng chờ khá lâu vẫn chưa hài lòng với món được mang ra, nói gì đó khiến người thanh niên áo nâu phải cúi đầu xin lỗi, quay vào pha lại từ đầu. Vy quan sát cảnh đó, một cảm giác mâu thuẫn dấy lên trong lòng cô: một phần muốn thấy người này bị đối xử tệ như một dạng công bằng ngầm cho những gì anh ta đã làm với cô, một phần khác lại thấy chạnh lòng trước hình ảnh một người trẻ tuổi đang cúi đầu chịu đựng vì một công việc lương thấp, hoàn toàn tách biệt khỏi những dòng chữ lạnh lùng anh ta gõ ra mỗi tối.
"Mày đang nghĩ gì vậy?" Đăng hỏi khẽ, để ý thấy Vy im lặng hồi lâu.
"Tao không biết nữa." Vy đáp thật lòng. "Tao tưởng sẽ thấy ghét anh ta ngay khi nhìn thấy, nhưng giờ chỉ thấy rối."
Cô tự hỏi liệu người đó, khi đang mỉm cười với một vị khách nào đó, có nghĩ tới việc tối nay còn phải cập nhật một dòng chữ lạnh lùng về chuỗi ngày của cô hay không, hay hai việc đó tồn tại tách biệt hoàn toàn trong đầu người ấy, như hai ngăn kéo không bao giờ mở cùng lúc.
"Sắp tới giờ rồi." Đăng thì thầm, liếc đồng hồ tay. "Bốn mươi lăm phút."
Vy siết chặt ly trà chanh trong tay, hồi hộp chờ đợi. Người thanh niên áo nâu vẫn đang bận rộn pha chế, không có dấu hiệu gì cho thấy sắp làm điều gì đặc biệt. Một phút trôi qua, hai phút.
Bốn mươi bảy phút.
Người thanh niên đột nhiên dừng tay, đưa mắt nhìn đồng hồ trên tường quán, rồi rút điện thoại từ túi tạp dề, nhìn nhanh vào màn hình trong vài giây, ngón tay lướt nhẹ qua vài lần, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng, rồi cất điện thoại lại, tiếp tục công việc như chưa có gì xảy ra.
Vy và Đăng nhìn nhau, không ai nói gì, nhưng cả hai đều hiểu ý nghĩa của khoảnh khắc vừa chứng kiến. Đúng khung giờ, đúng thao tác, đúng con người.
"Là anh ta." Vy nói, giọng gần như không thành tiếng, mắt vẫn dán chặt vào khung cửa kính quán cà phê đối diện, nơi người thanh niên áo nâu vẫn đang tiếp tục công việc, hoàn toàn không hay biết mình vừa bị hai người lạ nhìn thấy một hành động cậu vẫn làm mỗi tối như một thói quen không ai để ý.
Đăng gật đầu, lặng lẽ ghi lại thời gian chính xác vào sổ tay, tay vẫn còn hơi run vì hồi hộp. Cả hai ngồi thêm một lúc, không dám rời mắt, như thể chỉ cần lơ là một giây sẽ đánh mất manh mối quan trọng vừa xác nhận được. Ly trà chanh trước mặt Vy đã tan hết đá từ lúc nào, nhưng cô không còn tâm trí nào để ý tới điều đó nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →