Quán cà phê học nhóm gần trường Bách Khoa buổi sáng thứ Hai vắng khách hơn thường lệ, ánh nắng sớm chiếu xiên qua cửa kính, đổ những vệt sáng dài trên nền gạch. Vy và Đăng ngồi ở bàn quen thuộc, hai ly cà phê sữa đá còn nguyên đá trước mặt.
"Đêm qua sau khi mày về, tao thử hỏi thêm vài câu nữa." Đăng nói, mở điện thoại, đưa qua cho Vy xem. "Cái ông trả lời tin nhắn hôm qua có vẻ thích nói chuyện, tao hỏi thêm được kha khá."
Vy cầm điện thoại, đọc đoạn chat mới. Người kia kể khá thoải mái về cách nhóm vận hành, dùng những từ lóng Vy giờ đã quen thuộc, nhắc tới việc mấy "kèo hot" thường có "ông trực" cố định theo dõi, thường làm thêm ở mấy quán ăn quán cà phê để tranh thủ giờ nghỉ cập nhật.
"con nào đang hot nhất giờ" Đăng đã hỏi trong đoạn chat, một câu hỏi khéo léo để dò thêm thông tin mà không tỏ ra cụ thể quá.
"có con cỏ_lặng đang căng lắm, sắp chạm mốc quan trọng rồi, dạo này ông trực báo có dấu hiệu lạ, chắc sắp về" người kia trả lời.
Vy đọc tới dòng đó, tay hơi run, đặt điện thoại xuống bàn. "Họ đang theo dõi tao sát vậy à."
"Tao xin lỗi, đáng lẽ tao nên báo mày trước khi cho mày đọc đoạn này." Đăng nói, nhận ra phản ứng của Vy, giọng có chút áy náy. "Nhưng ít nhất mình biết thêm là họ vẫn đang theo dõi sát, chưa buông."
Vy hít một hơi sâu, cố lấy lại bình tĩnh. "Không sao, tao cần biết. Tiếp tục đi."
Đăng lướt xuống đoạn chat tiếp theo, nơi cuộc trò chuyện chuyển sang một chi tiết khác. Người kia, có vẻ càng nói càng hào hứng, buột miệng nhắc tới việc "ông trực" hay than vãn về công việc làm thêm, đôi lúc phàn nàn khách khó tính ở quán mình làm.
"ông đó làm ở đâu vậy" Đăng đã hỏi tiếp, cố giữ giọng điệu tò mò tự nhiên.
"không rõ, nhưng nghe ổng than có lần bị khách chê pha cà phê dở, chắc quán cà phê đâu đó khu Mười với Ba" người kia trả lời, rồi chuyển chủ đề sang chuyện khác.
Đăng dừng lại ở dòng đó, gõ nhanh vào ghi chú riêng. "Khu Mười với khu Ba, khớp với hai quán tao khoanh vùng hôm trước, đường Tô Hiến Thành với đường Sư Vạn Hạnh."
Vy nhìn màn hình, một cảm giác vừa gần vừa xa lạ cùng lúc len vào lòng. Người đang theo dõi cô, đặt tiền cược vào những ngày tồi tệ nhất của cô, hoá ra cũng chỉ là một người bình thường đủ để bị khách hàng chê bai, đủ để than vãn về công việc như bất kỳ ai đi làm thêm khác.
"Mày nghĩ người này có biết mình đang làm gì không?" Vy hỏi, giọng trầm xuống. "Kiểu, có nghĩ tới việc đang có một người thật ở đầu bên kia con số không?"
Đăng im lặng một lúc, không có câu trả lời chắc chắn. "Tao không biết. Nhưng chắc chắn mình sẽ tìm ra, và khi đó mình sẽ biết câu trả lời."
Vy gật đầu, uống một ngụm cà phê đã bớt lạnh, mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại nơi những dòng chat cũ vẫn còn hiển thị, như một bằng chứng cụ thể đầu tiên rằng người cô đang tìm kiếm không còn là một cái bóng vô hình nữa.
Cô nghĩ tới tất cả những lần cô từng ngồi ở quán cà phê nào đó, được một nhân viên trẻ bưng ra ly nước, chưa bao giờ để ý kỹ tới gương mặt hay hoàn cảnh của người đó, chỉ coi họ như một phần của dịch vụ, xong việc rồi thôi. Giờ đây, khi biết người đang theo dõi mình có thể chính là một trong những gương mặt bình thường như vậy, cô cảm thấy ranh giới giữa người lạ vô hại và người lạ đáng sợ mờ nhạt đi một cách kỳ lạ, khiến cô nhìn mọi nhân viên phục vụ trẻ tuổi bằng một ánh mắt khác hẳn từ hôm đó về sau.
"Tuần này mình đi thử tới hai quán đó xem sao?" Đăng đề nghị, gấp máy tính bảng lại, nhìn Vy dò hỏi.
"Ừ, nhưng chỉ nhìn thôi, đúng như mày dặn hôm trước." Vy đáp, nhớ lại lời hứa của chính mình.
"Đúng vậy, chỉ nhìn thôi." Đăng gật đầu, đứng dậy thu dọn đồ, chuẩn bị ra về sau buổi sáng dài đầy thông tin mới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →