Phòng Đăng tối Chủ nhật, hai màn hình máy tính sáng, không khí căng thẳng hơn mọi lần trước. Vy ngồi cạnh, tay siết chặt cốc nước, mắt dán vào màn hình nơi Đăng đang gõ những dòng tin nhắn thử nghiệm từ tài khoản ẩn danh mới tạo.
"Tao nghĩ ra cách này." Đăng nói, không rời mắt khỏi bàn phím. "Mình vào nhóm bằng một tài khoản hoàn toàn mới, giả làm người mới biết tới, tò mò hỏi han vài câu bâng quơ, xem có ai trả lời tiết lộ thêm thông tin không."
"Lỡ họ nghi ngờ thì sao?" Vy hỏi, giọng lo lắng.
"Mình không hỏi thẳng về mày, chỉ hỏi chung chung về cách nhóm này hoạt động, kiểu mới tham gia tò mò thôi." Đăng giải thích, gõ thử một câu rồi xoá đi, đánh máy lại. "Nếu có ai trả lời nhiệt tình, mình có thêm thông tin. Nếu không ai trả lời, cũng không mất gì."
Trước khi gõ câu hỏi, hai người đã bàn bạc cả buổi chiều về cách tiếp cận sao cho tự nhiên nhất. Đăng từng thử ba phiên bản câu hỏi khác nhau, đọc to từng câu cho Vy nghe để xem cái nào nghe hợp lý hơn, cái nào có thể khiến người trong nhóm nghi ngờ ngay lập tức. Cuối cùng cả hai chọn một câu ngắn gọn, không quá tọc mạch, đủ để trông giống một người mới vào nhóm đang tò mò tìm hiểu luật chơi.
"Mày định hỏi gì?" Vy hỏi lại, dù trong lòng vẫn còn bất an.
"Tao định hỏi kiểu, 'mấy kèo phi thể thao này ai theo dõi vậy, thấy lạ ghê, cách chơi ra sao'." Đăng đọc to câu vừa gõ, quay sang nhìn Vy. "Mày thấy ổn không?"
"Ổn, nghe tự nhiên." Vy gật đầu.
Đăng nhấn gửi. Câu tin nhắn hiện lên trong khung chat, trôi giữa những dòng khác đang chạy liên tục. Cả hai im lặng, mắt dán vào màn hình, chờ đợi.
Một phút trôi qua, không có phản hồi. Hai phút. Vy cắn môi, tay siết chặt cốc nước hơn.
"Có khi không ai để ý tin nhắn của mình đâu, nhóm này chạy nhanh lắm." Đăng nói, cố giữ giọng bình tĩnh, dù chính cậu cũng có vẻ hồi hộp không kém.
Đúng lúc đó, một dòng phản hồi hiện lên, từ một tài khoản khác trong nhóm.
"kèo phi thể thao á, vui lắm, mấy ông trực kèo theo sát lắm, ngày nào cũng cập nhật"
Vy và Đăng nhìn nhau, cả hai cùng nín thở. Đăng gõ tiếp một câu khác, cố khai thác thêm mà không tỏ ra quá tò mò.
"trực kèo là sao vậy, có nhiều người trực không hay chỉ một ông"
Lần này phản hồi tới nhanh hơn.
"tuỳ kèo thôi, mấy kèo hot thì có riêng người theo, ông trực chính mấy kèo streak này chắc chỉ có một hai người, chăm lắm, cập nhật đều như vắt chanh"
Đăng lưu lại đoạn chat, chụp màn hình cẩn thận. "Được rồi, có thêm thông tin, xác nhận chỉ có một hai người trực chính. Khớp với dữ liệu khung giờ mình có."
Vy thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó một cảm giác khác lại dâng lên, một sự khó chịu mơ hồ khi nghe cách người trong nhóm nói về việc "trực kèo" một cách tự nhiên tới vậy, như đang nói về một công việc bình thường, không khác gì trực ca làm thêm.
"Tao ghét cái cách họ nói chuyện." Vy nói khẽ, giọng có chút run. "Nghe như đang bàn về một trò chơi vô hại vậy."
"Tao biết." Đăng gật đầu, đóng laptop lại một chút, quay sang nhìn Vy. "Nhưng ít nhất mình đang tiến gần hơn. Từng bước một."
Vy gật đầu, nhìn ra cửa sổ phòng Đăng nơi trời đêm Chủ nhật yên tĩnh hơn thường lệ, chỉ có tiếng xe cộ thưa thớt vọng lại từ con đường lớn phía xa.
"Mày có sợ không, khi làm mấy việc này?" Cô hỏi khẽ, quay sang nhìn Đăng.
Đăng suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, không vội vàng đưa ra một câu trấn an sáo rỗng. "Có chứ, tao cũng không biết mình đang đối diện với ai, có nguy hiểm gì không. Nhưng tao nghĩ nếu không làm gì, cảm giác sợ đó còn tệ hơn, vì nó cứ mãi là một thứ mơ hồ không tên."
"Tao cũng nghĩ vậy." Vy gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi biết mình không phải người duy nhất mang nỗi lo đó trong lòng. "Cảm ơn mày vì đã không bỏ tao lại một mình với chuyện này."
"Đừng nói vậy, nghe sến quá." Đăng cười khẽ, cố làm không khí bớt nặng nề, dù ánh mắt cậu vẫn còn vương lại chút nghiêm túc chưa tan hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →